Rốt cuộc anh là cái đồ yếu ớt gì thế
_____
Cúp máy.
Rõ ràng Từ Cách nói một tràng dài, nhưng không hiểu tại sao đầu óc của Mạnh Thính Chi chỉ nắm được ba điểm mấu chốt.
\”Chỉ tại một mình em.\”
\”Do em gây ra.\”
\”Đổ hết trách nhiệm cho em.\”
Phòng tranh có một bóng đèn bị hỏng, mấy hôm trước Mạnh Thính Chi lên mạng đặt mua bóng đèn để tự mình thay, thang chữ A thì mượn chị Phương hàng xóm.
Chị Phương mang thang đến, Mạnh Thính Chi đưa một hộp nến thơm do chính mình làm cho chị ấy chọn.
Chị Phương đứng chọn một lúc, cuối cùng chọn được hai cốc, lúc quay sang thì thấy Mạnh Thính Chi, người mới nghe điện thoại xong, dáng người mảnh khảnh, ngồi thất thần trên đỉnh thang.
Chị Phương ngẩng đầu cười nói: \”Sao thế, trên đó không khí mát mẻ hơn hả, ngồi đơ ra ở đó làm gì thế, coi chừng ngã đó, xuống đi.\”
Cuộc điện thoại vừa rồi của Từ Cách làm Mạnh Thính Chi hoàn toàn mất tập trung, cô không chắc mình đã vặn chặt bóng đèn mới thay chưa, giơ tay lên xác nhận lại lần nữa, bỏ điện thoại vào túi, lúc này mới đỡ cầu thang chầm chậm đi xuống.
Advertisement
Privacy Settings
\”Chị lấy hai cái này thôi nha.\”
Mạnh Thính Chi gật đầu đáp \”Dạ\”. Chị Phương chưa đi xa, bị cô gọi lại.
\”Chị Phương, chị nghĩ một người mắc mưa sẽ bị bệnh gì nặng mà phải nhập viện?\”
Mạnh Thính Chi vẫn giữ thái độ nghi ngờ với những gì Từ Cách nói.
Dù sao trước đây cô cũng từng theo dõi Weibo của Từ Cách một khoảng thời gian dài, biết rõ mấy cô bạn gái cũ của anh, cô biết phong cách của thiếu gia Từ này hơi điên rồ, lưỡi không xương nhiều đường lắt léo là tác phong thường ngày.
Chị Phương quay đầu lại, đột nhiên hơi bối rối.
\”Mắc mưa thì bị bệnh gì được?\” Bỗng chốc, chị Phương nhớ đến gì đó, vẻ mặt nghiêm nghị nói thêm: \”Bình thường thì không thể bệnh gì nặng, nhưng nếu sức khỏe không tốt sẵn thì rất có thể xảy ra vấn đề lớn.\”
Mạnh Thính Chi cau mày: \”Mức độ nào ạ?\”
\”Chuyện này lâu lắm rồi, Phương Châu có một người ông cậu họ ngoại, bình thường sức khỏe yếu, không biết dự lễ hội gì đó dưới quê, mắc mưa, về nhà cũng không để ý, ban đầu sốt mấy ngày liền, lúc đưa đến bệnh viện thì đã thành viêm phổi, hồi ổng còn trẻ thì phổi đã có vấn đề rồi, hình như có bệnh nền gì đó, cuối cùng chữa tới chữa lui, chưa được một năm đã mất, cũng do cái lần dầm mưa đó, không thì đâu có mấy chuyện sau đó.\”
Nói xong, chị Phương nhìn thấy gương mặt Mạnh Thính Chi đột nhiên tái nhợt, chị lo lắng đi đến hỏi: \”Sao vậy Chi Chi, hồi nãy nghe em nói chuyện điện thoại nhắc nhập viện gì đó, ai nhập viện?\”
Bạn trai cũ? Mạnh Thính Chi không muốn nói.
Cô lắc đầu, môi miễn cưỡng nhếch lên không giống như đang cười: \”Không sao ạ, chỉ là một…..người bạn bình thường.\”