Một người làm tròn bổn phận trách nhiệm, một người tận tâm chơi hết mình
_____
Lễ Quốc Khánh này Trình Trạc không ở trong nước, Mạnh Thính Chi nghe được một vài chuyện của anh ở nước ngoài trên bàn bài.
Có người nói đùa rằng: \”Thiếu gia chính hiệu Trình Trạc chỉ tay năm ngón cực kỳ sành sỏi, nhưng vẫn không bằng Hạ Hiếu Tranh nhọc lòng lo trước lo sau chuyện nhà họ Trịnh.\”
Từ Cách phà khói thuốc ra từ mũi, cười nhạo: \”Hạ Hiếu Tranh? Hạ Hiếu Tranh người ta là con rể chuẩn đét của nhà họ Trình, sao, cậu ganh tị hả?\”
Vừa dứt lời, thoáng chốc im phăng phắc, ngay cả nụ cười trên mặt Từ Cách cũng biến mất, mọi người cùng đổ dồn ánh mắt về Tiết Diệu trong bộ sườn xám màu be nhạt trên bàn bài.
Chỉ có Mạnh Thính Chi là người ngoài hệ, nhưng cũng nhìn ra được là có bí mật nào đó.
Tiết Diệu vươn ngón tay thon dài, móng tay sơn đỏ, tựa như không nghe thấy vừa rồi mọi người nói gì, vẫn bình thản ra bài, chủ động nở nụ cười, thúc giục người tiếp theo ra bài.
\”Ra bài đi chứ.\”
Khi đó bầu không khí khó xử mới như tảng đá phá băng, chầm chậm dịu đi.
Sau đó lại tiếp tục hàn huyên từ nam sang bắc, ai cũng cười, Tiết Diệu cũng cười.
Mạnh Thính Chi có tật hễ đánh bài là buồn ngủ, không trụ nổi đến hiệp hai, đôi mắt mệt mỏi ngập nước, mới đánh ra một quân bài trắng thì đã bị Từ Cách ngồi đối diện cống [1] mất.
[1] cống (杠): thuật ngữ trong mạt chược, là khi có được 4 quân bài giống hệt nhau.
Tiết Diệu là người chơi tiếp theo sau cô, thấy cô buồn ngủ, bèn gọi nhân viên của câu lạc bộ đổi trà cho cô.
Sáng mai phải đi học, khi được rủ chơi ván mới, Mạnh Thính Chi xua tay, thật sự lực bất tòng tâm.
Giải tán lúc hai giờ, Mạnh Thính Chi mệt không chịu nổi, xuống lầu theo Từ Cách.
Những chuyện khác không bàn đến, về đánh bài thì Từ Cách chơi rất ổn áp, tối nay anh thắng nhiều nhất, cười khoái trá suốt buổi. Chút ít tiền đó không là bao nhiêu với Từ Cách, nhưng Mạnh Thính Chi luôn cảm thấy Từ Cách là một tay ăn chơi, từ việc thua tiền, có thể nhìn ra anh là người ổn định về mặt tình cảm, lạc quan và hoạt bát.
Hai người xuống lầu, Từ Cách kể chuyện hôm qua mình tự rước nhục ở quán bar cho Mạnh Thính Chi nghe, cụm từ \”lừa tình\” [2] cũng chính do Từ Cách phổ cập cho cô.
[2] Từ gốc là \”仙人跳\”, nghĩa đen là cái hố mà cả thần tiên cũng nhảy vào. Từ này dùng để chỉ hành vi lừa tiền có tổ chức, thông thường là một người phụ nữ lừa một người đàn ông lên giường, lúc hai người chuẩn bị ngủ với nhau thì đồng bọn của người phụ nữ ập vào tố hai người ngoại tình,…
Đi đến sảnh câu lạc bộ, gặp được Hạ Hiếu Tranh mới vừa xã giao xong, gương mặt điển trai đó nhuốm màu men say và mệt mỏi, làm Mạnh Thính Chi ngạc nhiên.
Ngay lúc này, ở nơi này, có lẽ cô cũng không khá hơn là bao.
Hạ Hiếu Tranh hỏi: \”Trình Trạc vẫn chưa về?\”