Xem ra em không có ý định trói dạ dày của anh lại nữa nhỉ
_____
Cô và Trình Trạc, là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau.
Chưa từng trải qua cuộc đời nhiều biến động, nhẫn nhịn mọi chuyện, lùi được ắt lùi, bằng lòng nhỏ bé, một cô gái thế này khó mà có chuyện gì phải nổi giận.
Huống hồ còn là ở trước mặt anh.
Yêu thầm là nằm trườn một cách âm thầm và thành kính, cô đã nằm trườn rất nhiều năm.
Nhưng lúc này anh nói cô thật sự không biết giận, còn ra yêu cầu, ngón trỏ gập lại, dùng xương ngón tay chọc nhẹ lên mặt cô: \”Em giận cho anh xem nào?\”
Mạnh Thính Chi cảm thấy anh đang cố tình làm khó mình.
Cô lúng túng quay đầu đi, sau đó lườm anh một cái, tâm tình lung lay, thật sự giả vờ bực bội nói: \”Cái cô Triệu lúc nãy là sao?\”
\”Ai?\”
Mạnh Thính Chi ấp a ấp úng miêu tả: \”Thì cái người mặc, mặc…..đồ mà chỗ này, lộ ra hết luôn đó.\”
Thấy cô lắp ba lắp bắp, anh cố nhịn cười, hơi nhướng mày lên, cứ như đã hiểu ra, bắt chước cô, \”À, người đó.\”
Advertisements
REPORT THIS ADPRIVACY
Mặt của Mạnh Thính Chi lại nóng lên, cô không nói gì, tập trung chờ đợi câu tiếp theo của anh, nhưng chỉ thấy anh anh nắm lấy tay mình, duỗi ngón trỏ của cô ra, gập những ngón còn lại vào, khống chế cô.
Dùng ngón tay của cô đẩy dây áo trên vai cô xuống.
Anh nhướng nhẹ mi, giọng nói cũng nhẹ nhàng: \”Cứ để thế này.\”
Mặt mày nghiêm túc, như đang thị phạm môn khoa học nào đó.
Mạnh Thính Chi hỏi: \”Cô ấy thích anh mà hả?\”
Lúc thốt ra câu hỏi đó, cô giữ lại một chút tính toán, cố ý không nói tên, chỉ dùng \”cô ấy\”, để dò hỏi, muốn biết Trình Trạc sẽ giải thích về ai trước.
Nhưng anh không nhắc bất kỳ người nào.
Lòng bàn tay to lớn che đi đầu vai thiếu vải của Mạnh Thính Chi, ngón tay gãi nhẹ, mịn màng và mát lạnh, giống như xà phòng đã thấm nước.
Đôi mắt đen nhánh của anh nhìn cô, câu hỏi của anh đi thẳng vào vấn đề, diệt gọn mọi vòng vo ngoằn ngoèo của cô.
\”Em thì sao? Thích anh mà hả?\”
Cô có hàng nghìn câu vòng vo không muốn thừa nhận, nhưng ngay khi dựa vào vai anh, bị mùi gỗ của hoa lan vàng tỏa ra từ anh bao quanh kín kẽ, trái tim như ngọn núi sụp xuống, mềm nhũn như vỡ vụn.
\”Thích chứ, anh biết từ lâu rồi mà.\”
Cô nhìn ra được thái độ của Trình Trạc đối với Triệu Uẩn Như, nếu không thì lúc nãy anh đã không thể bình thản kêu cô vào nhà.
\”Bây giờ anh và Kiều Lạc là bạn bè hả?\”
Anh không để ý đến hàm ý sâu xa trong lời nói, từ \”bây giờ\” có tính ám chỉ, anh chỉ hôn lên mảng da nhỏ trên cổ cô, đáp với thái độ hờ hững: \”Bạn từ nhỏ của anh, giống Từ Cách, ba tụi anh chơi chung từ nhỏ.\”