[Re-Up] Xuyên Việt Thú Nhân Chi Tướng – Nhạn Quá Thanh Thiên – 91 – 95 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Re-Up] Xuyên Việt Thú Nhân Chi Tướng – Nhạn Quá Thanh Thiên - 91 - 95

CHƯƠNG 91: THANH TRA VÀ AN BÀI

  Bởi vì ở quen trên thảo nguyên, nên lúc nhìn thấy thung lũng, mấy á thú phía Nam kia còn chưa có cảm nhận gì đặc biệt, thế nhưng người bộ lạc của Phong đều lộ ra sắc mặt kinh ngạc, vui mừng. Bọn họ không ngờ mình rơi vào lựa chọn bất đắc dĩ, thế nhưng lại được tới nơi có điều kiện tốt như vậy. Vừa bước lên bờ, đoàn người liền quỳ xuống mặt đất, cảm tạ thần thú ban ơn, cũng như các thú nhân, đối với thú triều khiến họ nhà tan tộc mất, bọn họ cũng chưa từng oán thán thần thú một câu. Không thể không nói các thú nhân này rất thấu hiểu ơn nghĩa, lại rất độ lượng với tai họa và mất mát, đây là điều mà người ở thế giới trước của Bách Nhĩ thua kém họ.

Sau hành trình hai ngày rưỡi trở về, lúc này đã là giữa trưa, hai viên cầu lửa chói lọi mọc trên bầu trời, làm cho thung lũng nóng như một cái ***g hấp, động vật ăn cỏ nếu không trốn dưới những tán lá, thì cũng ngâm mình trong hồ.

Hai tiểu hài tử Tân và Nhã lưu lại đều có chút ủ rũ vì xa đám bạn. Lão nhân và á thú vừa xuống bè, buông đồ đạc xuống, liền chạy đi xem mấy cây trồng trong ruộng, sợ mấy ngày nay rời đi chúng sẽ chết héo mất. Một số thú nhân thì dẫn người bộ lạc của Phong đi thu xếp. Ở ngoài rừng trúc chỉ còn lại hơn một trăm á thú bởi vì không biết vận mệnh tương lai của mình ra sao mà hoảng loạn cùng với vài thú nhân do Đồ dẫn đầu. Còn Bách Nhĩ, y đã tới đứng trú dưới tán cây hồng diệp, tranh chỗ che nắng, hóng mát với mấy động vật ăn cỏ, tuyên bố giao chuyện tìm gian tế và sắp xếp á thú cho các thú nhân tự xử lý.

Không phụ kỳ vọng của y, trước khi mặt trời xuống núi, mấy người Đồ, Duẫn liền mang tới kết quả khiến người ta hài lòng.

Những á thú kia tổng cộng đến từ bảy bộ lạc, lúc chia bộ lạc, có một người có ý đồ trà trộn vào bộ lạc khác, kết quả bị ánh mắt của các á thú bộ lạc kia bán đứng. Sau đó tách các bộ lạc ra thẩm vấn, lại tìm ra hai người khả nghi. Đe dọa thêm một chút, kết quả hai á thú đó đều không chịu được mà kể hết đầu đuôi sự tình ra. Chỉ có á thú đầu tiên thì vẫn khăng khăng là vì bộ lạc y chỉ còn mỗi mình y, sợ bị coi thường, nên mới trà trộn vào bộ lạc khác, còn lại một chữ cũng không hé răng.

Còn hai á thú kia, bọn họ cũng chưa từng gặp Ưng chủ, thế nhưng lại bị người ta lấy mạng sống của bạn đời và hài tử ra uy hiếp, bắt họ trà trộn vào trong các bộ lạc khác. Về phần truyền tin, hóa ra Ưng tộc thiện về bay và nhìn xa, chỉ cần vào thời gian ước định, họ lên chỗ cao gần bộ lạc bắn khói dày đặc lên là được. Tới lúc đó tự nhiên sẽ có người tìm tới họ, để nhận thông tin về bộ lạc kia.

Khi nghe tới đó, đám người Đồ không khỏi lau mồ hôi lạnh, dĩ nhiên càng thêm kính phục với Bách Nhĩ, bởi vì bọn họ hiểu rõ, núi cao cũng chẳng ngăn được diều hâu bay lượn trên trời. Còn Bách Nhĩ lại lộ ra suy nghĩ sâu xa.

Phóng hỏa truyền tin. Điều này có thể từ trong cuộc sống hàng ngày mà tự phát minh ra, nhưng trừ phi thái độ á thú phía Nam đối đãi với bạn đời và hài tử khác với á thú bộ lạc Hắc Hà, nếu không y gần như hoài nghi tên Ưng chủ kia thật ra cũng là tà linh từ dị thế đến như y.

\”Bọn họ có tình nguyện tìm bạn đời khác không?\” Suy tư thật lâu, Bách Nhĩ nhìn Đồ, hỏi.

Đồ bị y nhìn tới kinh sợ, hắn đứng bật dậy \”Ta không cần họ đâu, có đẹp hơn cũng không muốn.\” Hóa ra ba á thú kia là người đẹp nhất trong các á thú tới đây lần này, bởi vì hồi trước Đồ và Bách Nhĩ đã từng nói hắn muốn tìm á thú đẹp hơn Na Nông làm bạn đời, nên khi nghe thấy vậy hắn không khỏi có chút nhạy cảm.

Các thú nhân khác thấy phản ứng của hắn, đều không nhịn được mà cười ha hả, không khí còn chút nặng nề ban đầu nháy mắt biến mất sạch sẽ. Bách Nhĩ có chút bất đắc dĩ, nghĩ rằng, kể cả ta thật sự muốn nhanh chóng tống ngươi ra ngoài, nhưng cũng sẽ không ép buộc chuyện chung thân đại sự của ngươi đâu.

\”Nghe nói bởi vì sợ các thú nhân chạy trốn và hóa thành hình thú phản kháng, bọn họ đều bị một loại dây xích màu đen, rắn chắc xỏ qua xương vai, mỗi ngày đều phải làm khổ sai, dùng đá xây tường rất lớn, rất cao, ăn uống lại thiếu thốn.\” Tát cười xong, mới trầm giọng trả lời, khi nói tới chuyện lấy đá xây tường, gã không khỏi nhìn qua Bách Nhĩ, hiển nhiên cũng có hoài nghi giống như y \”Hai á thú kia có vẻ rất sợ, xem ra là không muốn trở về.\”

Dùng xích xỏ qua xương bả vai, bắt lao dịch… thủ đoạn này thật quá tàn nhẫn. Bách Nhĩ nheo mắt lại, dù trước đây y đối xử với tù binh cũng chưa từng làm như vậy.

\”Bọn họ không muốn cứu bạn đời và hài tử của mình à?\” Y thấp giọng hỏi, ánh mắt nhịn không được nhìn về đôi mắt tối mù của Duẫn, đột nhiên cảm thấy có chút bi ai. A mạt của Ni Nhã là á thú tới từ ngoại tộc phương Nam, Ni Nhã có thể bỏ rơi Duẫn khi bị mù và đứa con Mục còn nhỏ, thì những người khác có lẽ cũng thế.

Lần này không ai trả lời. Bởi vì điều đó rất đơn giản, thứ nhất là vì á thú không trải qua loại chuyện này, thứ hai địa vị của bạn đời và hài tử trong lòng họ cũng không quan trọng như vậy.

Trước kia thường nghe, nữ nhân tuy yếu đuối nhưng khi làm mẹ ắt sẽ mạnh mẽ lên, tại sao á thú thế giới này lại xem trọng mạng sống của chính mình còn hơn của cả con mình chứ. Bách Nhĩ vẫn không thể nghĩ thông suốt vấn đề này được.

\”Chúng ta thả ba á thú kia ra đi, còn nói với những người khác, bọn họ không có vấn đề gì. Chỉ có mấy người chúng ta biết chuyện này thôi, những người khác tạm thời vẫn không nên nói thì tốt hơn, mất công họ lại bài xích mấy á thú kia. Sau này chúng ta để ý một chút là được.\”

Đồ thấy sắc mặt Bách Nhĩ tựa hồ không tốt lắm, vì thế hắn nói chen vào \”Chuyện huấn luyện và quản lý á thú có lẽ vẫn cần ngươi làm rồi.\” Để thú nhân đi huấn luyện á thú, cái này cũng quá khó coi đấy.

Đối với chuyện này, Bách Nhĩ không có chối từ. Thừa dịp cách bữa tối còn một đoạn thời gian, y đứng dậy đi tới mấy á thú kia, đi được vài bước, thì phát hiện Đồ đã bám đuôi theo sau, y không khỏi nghi hoặc hỏi \”Ngươi còn việc gì?\”

\”Ta muốn xem thử xem ngươi làm như thế nào, sau này có lẽ ta có thể dùng tới.\” Đồ tỏ ra rất ham học. Cuối cùng còn không quên nhắc nhở đối phương một câu \”Ngươi đã đồng ý dạy mọi thứ cho chúng ta rồi.\” Bách Nhĩ im lặng, quay đầu tiếp tục đi về phía trước, lại không biết trên mặt thú nhân phía sau đã lộ ra nụ cười tươi rói khi đạt được mục đích.

\”Trước khi các ngươi nhận được sự chấp nhận của chúng ta, thì các ngươi đều chỉ là thú nô chúng ta dùng hắc thạch đổi về thôi.\” Nhìn các á thú với sắc mặt khác nhau khi thấy y tới, Bách Nhĩ chậm rãi nói \”Đừng tưởng rằng chỉ cần tìm được bạn đời trong bộ lạc chúng ta, các ngươi liền có địa vị như chúng ta. Nếu Ưng chủ kia có thể bán các ngươi một lần, thì ta cũng có thể bán các ngươi lần thứ hai, thứ ba.\”

Nghe thấy lời nói của y, trên mặt các á thú đều lộ ra tuyệt vọng. Nếu chỉ có một mình Bách Nhĩ tới nói lời đó với họ, có lẽ họ còn không để tâm, thế nhưng phía sau Bách Nhĩ còn có một thú nhân, hơn nữa từ chuyện buổi chiều có thể nhận ra hắn là thủ lĩnh của các thú nhân, như vậy bọn họ không thể không tin lời của Bách Nhĩ được.

\”Giờ chìa tay của các ngươi ra.\” Bách Nhĩ thấy hiệu quả của đòn phủ đầu cũng không tệ lắm, lúc này y mới ra lệnh.

Nhìn từng đôi tay chìa ra, Bách Nhĩ chọn ra những người có bàn tay thô ráp, chai sần, tổng cộng chỉ có hai ba mươi người. Còn lại đều mềm mịn, giống như chưa từng phải làm lụng gì cả.

\”Các ngươi biết làm cái gì?\” Bách Nhĩ hỏi hai ba mươi người kia.

Ngoại hình hai ba mươi người đó đều rất bình thường, nghe y hỏi ai cũng nơm nớp lo sợ, cuối cùng vẫn là một người có lá gan khá lớn mở miệng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.