[Re-Up] Xuyên Việt Thú Nhân Chi Tướng – Nhạn Quá Thanh Thiên – 71 – 75 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Re-Up] Xuyên Việt Thú Nhân Chi Tướng – Nhạn Quá Thanh Thiên - 71 - 75

CHƯƠNG 71: ĐÀM PHÁN

  Bách Nhĩ không thể không thừa nhận so với những người khác, Na Nông vẫn là có chút khôn khéo hơn, chí ít y còn biết làm sao để kích động bầu không khí, kích thích sự tức giận của nhiều người.

\”Cho nên, các ngươi còn chờ cái gì nữa, còn không mau bắt y lại, thiêu chết, chẳng lẽ muốn cho y hại chết thêm nhiều người nữa sao?\” Na Nông nói tiếp, giọng nói càng đề cao, quả thật rất có hiệu quả.

Nếu nói phía trước còn có người cố kỵ thân phận á thú của Bách Nhĩ, không quá sẵn lòng ra tay với y, thì thời điểm nghe được một câu cuối cùng này, sự do dự ban đầu lập tức biến mất. Thế nhưng ngay khi một vài thú nhân muốn tấn công qua, thì bọn họ chỉ thấy hoa mắt, sau đó Na Nông lúc nãy còn lấy tư thái vì chính nghĩa lên án Bách Nhĩ đã dịch chuyển khỏi chỗ, bị một tay của Bách Nhĩ bóp chặt cổ họng.

Đang lúc buồn ngủ thì có người đưa gối tới. Na Nông xuất hiện đối với Bách Nhĩ mà nói cùng lắm chỉ là như thế thôi. Y còn đang nghĩ xem phải làm thế nào để không làm to chuyện vẫn khiến tộc trưởng và các thú nhân bộ lạc đi vào khuôn khổ, không ngờ lại có kẻ ngu ngốc tự dâng mình lên.

\”Tà linh ư?\” Ngón tay thon dài mà khớp xương rõ ràng siết chặt trên chiếc cổ trắng nõn của Na Nông, hình thành một độ cong đẹp mắt lại nguy hiểm. Ánh mắt Bách Nhĩ chậm rãi đảo qua các thú nhân tràn đầy địch ý vây quanh mình, khóe môi y cong lên, lộ ra nụ cười cực kỳ tao nhã \”Không sai, ta chính là tà linh đó.\” Lời này vừa nói ra, các thú nhân vốn muốn xông lên thế nhưng lại đồng loạt lùi ra một chút, để lại một không gian rộng chỉ có y cùng Na Nông.

Bách Nhĩ cúi đầu khẽ cười mấy tiếng, cảm thấy mấy thú nhân này thật ra… rất thú vị. Thế nhưng khi y ngẩng đầu lại, trên mặt đã bao trùm một tầng hàn sương. Cảm nhận lực tay của mình quá mạnh, khiến Na Nông có chút khó thở, vì thế y hơi thả lỏng ra.

\”Chuyện đó cũng chẳng phải cái gì quang vinh, ta vốn không muốn nói ra, thế nhưng nếu các ngươi đã nhắc tới, thì việc này dù sao cũng phải trả lại sự trong sạch cho Bách Nhĩ mới đúng.\” Ánh mắt y nhìn tộc trưởng, lạnh lùng nói. Tia sáng ở khóe mắt quét qua người của mình thừa dịp này xông vào, vây y ở giữa. Thế nhưng có thể chiến đấu chung quy cũng chỉ có mười bốn mười lăm người, so với thú nhân bộ lạc và những kẻ ngoại tộc mới gia nhập kia thì thua xa. Về phần Đồ bên kia, y thản nhiên quét mắt qua, Đồ và mười mấy người hắn mang theo quả nhiên như lúc trước đã nói, đứng xa xa, không giúp đỡ bất kỳ bên nào.

\”Trả lại trong sạch cái gì, ngươi vốn là một kẻ xui xẻo…\” Trong mắt Na Nông chợt lóe tia hoảng lọan, cũng chẳng quan tâm nơi yếu ớt của mình rơi vào tay đối phương, vội vàng lên tiếng muốn tiếp tục kích động sự sợ hãi và phẫn nộ của những người khác, nhưng lời nói kế tiếp của y lại bị cắt ngang, cũng không biết Bách Nhĩ đã làm cái gì, rõ ràng đã ngạt thở đến đầu óc choáng váng, lại ngay cả sức lực nâng tay phản kháng y cũng không có, thậm chí muốn ngất xỉu đi cũng không được. Mãi tới lúc này, trong lòng y mới chính thức cảm thấy sợ hãi.

\”Bách Nhĩ, ngươi muốn làm cái gì? Chỉ cần ngươi thả Na Nông ra, ta sẽ để các ngươi rời đi.\” Tộc trưởng tiến lên một bước, miệng hùm gan sứa quát. Ở gần ông ta là tộc vu trong mắt mang theo tia hưng phấn kỳ lạ.

Tộc vu rất vui mừng, còn Na Nông có nguy hiểm tới tính mạng hay không, ông không hề quan tâm, ông vui mừng vì Bách Nhĩ rốt cuộc thừa nhận mình chính là tà linh, điều đó chứng minh ông tiên đoán không sai, cũng đại biểu địa vị của ông trong lòng thú nhân sẽ ngày càng tăng lên.

\”Ông không có tư cách bàn điều kiện với ta.\” Ngay cả đuôi mắt, Bách Nhĩ cũng không thèm liếc qua tộc trưởng, một tay còn lại cầm một đầu của cung tên, thong thả vẽ một đường từ tóc mai bên trái xoẹt qua khóe mắt, cho tới cánh mũi của Na Nông \”Vết sẹo trên mặt ta vốn dĩ nên hiện diện trên gương mặt xinh đẹp này.\” Y ung dung, nhẹ nhàng nói, nghe dịu dàng như thể đang thì thầm cùng tình nhân, thế nhưng không chỉ Na Nông, mà ngay cả người đứng xa nhất cũng có thể nghe được. Một cảm giác không rõ là hoảng hốt hay kinh sợ dâng lên trong lòng nhiều người, khiến bọn họ bất giác nín thở nghe y nói tiếp.

Na Nông cảm nhận được sự tiếp xúc lạnh băng như lưỡi dao sắc bén, tựa như chỉ cần dùng lực một chút, trên mặt y sẽ lưu lại vết sẹo xấu xí không bao giờ có thể xóa mờ giống như của Bách Nhĩ. Cơ thể y rốt cuộc không khống chế được mà run rẩy.

\”Các ngươi mỗi người đều nói là ta hại chết…\” Bách Nhĩ nói tiếp, nhưng trước khi y nói ra hai chữ bạn đời, đã bị một người cắt ngang.

\”Viễn.\” Đồ đi tới, nói ra tên của người kia. Không biết tại sao, hắn tuyệt đối không hi vọng từ miệng Bách Nhĩ nghe được hai chữ bạn đời.

Bách Nhĩ híp mắt lại, Na Nông ở trước y thấy Đồ lập tức kích động, lộ ra ánh mắt cầu cứu. Đồ lại làm như không thấy, mà nói tiếp \”Năm đó vì cứu Na Nông, Viễn mới chết, không phải vì Bách Nhĩ.\”

Na Nông hiển nhiên không ngờ Đồ sẽ nói giúp Bách Nhĩ, thậm chí vạch trần sự thật năm đó, trên mặt y là không dám tin, nhưng nhiều hơn là oán hận.

Bách Nhĩ cũng hơi bất ngờ, bởi vì phía trước Đồ đã nói rõ sẽ không giúp bên nào, hơn nữa hiện tại nói ra chuyện này cũng chẳng có lợi gì cho hắn.

\”Vì ta thích Na Nông, nên đã giúp y giấu chuyện này đi, thế nhưng trong lòng ta vẫn luôn cảm thấy áy náy…\” Đối diện với ánh mắt nghi ngờ của các thú nhân bộ lạc, Đồ giải thích nguyên nhân năm đó tại sao mình chưa nói ra như vậy. Tát nghe thấy nhịn không được nói thầm trong bụng. Áy náy? Thằng nhóc nhà mi lúc nào học được hai chữ này thế?

\”Câm miệng, Đồ, ngươi nhất định bị tà linh mê hoặc rồi!\” Tộc trưởng vẫn cho rằng Đồ thích nhi tử của mình, cho nên trăm triệu lần không ngờ tới hắn sẽ nói ra những lời này, sững sờ một hồi lâu ông mới phản ứng lại, nhưng muốn ngăn cũng đã không kịp rồi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.