[Re-Up] Xuyên Việt Thú Nhân Chi Tướng – Nhạn Quá Thanh Thiên – 66 – 70 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Re-Up] Xuyên Việt Thú Nhân Chi Tướng – Nhạn Quá Thanh Thiên - 66 - 70

CHƯƠNG 66: CHỮ

  \”Tên thật của ta là Tiêu Mạch. Ta cũng không biết sao mình lại tới đây.\” Bách Nhĩ xoay người đi về phía trước, phía sau truyền đến tiếng bước chân, hiển nhiên là Đồ không hề chần chừ đi theo, khóe môi y thoáng hiện lên nụ cười nhẹ \”Lúc tỉnh lại đã ở trong cơ thể này.\”

\”Vậy Bách Nhĩ đâu?\” Đồ hỏi, trong lòng âm thầm ghi nhớ phát âm hai chữ Tiêu Mạch. Bách Nhĩ cũ trong bộ lạc giống như một người ẩn hình, không, cũng không hoàn toàn ẩn hình, nghĩ tới á thú xấu xí thường trốn trong một góc, lóe ra ánh mắt xuyên thấu qua những sợi tóc rối bẩn nhìn lén người khác, Đồ liền cảm thấy lưng mình như có con sâu bò lên. Hắn hỏi câu này, nếu nói là do lo lắng cho Bách Nhĩ cũ quả thật là quá dối trá rồi. Hắn là muốn biết có phải Bách Nhĩ còn lưu lại trong thân thể này không… Được rồi, thật ra là hắn lo lắng có một ngày Bách Nhĩ trở về, Tiêu Mạch không thấy nữa. Nói như vậy có lẽ không công bằng với Bách Nhĩ, thế nhưng Đồ lại không nghĩ như vậy, hắn chỉ quan tâm tới người hắn tiếp nhận mà thôi.

\”Không biết. Có lẽ chết rồi, có lẽ đang ở trong cơ thể ban đầu của ta.\” Nếu như cái chết có thể chữa lành thương tổn thì cũng tốt. Nghĩ đến khả năng sau, Bách Nhĩ không khỏi nhíu mày lại. Với tính cách của nguyên chủ, nếu sống trong thân xác y chỉ e còn thảm hơn, chỉ mong phụ thân cùng huynh trưởng bảo vệ y nhiều hơn một chút. Nếu y đủ thông minh, lại có ký ức của mình, chỉ cần rút lui khỏi chiến sự như dòng nước xiết, làm một người nhàn nhã phú quý, vinh hoa nửa đời sau vẫn có thể giữ được.

\”Ý nói chính là y sẽ không quay về?\” Đồ truy hỏi tới cùng, hắn muốn nhận được một lời cam đoan tuyệt đối.

\”Trừ phi ta chết, thì mới có thể.\” Bách Nhĩ nhếch môi cười, lạnh lùng nói. Nếu nói y rất muốn chiếm lấy thân xác này thì đương nhiên là không phải, thế nhưng vất vả lắm mới có lại được mạng sống, y chắc chắn sẽ nắm chặt nó. Phàm là nhân lực hay tài cán, y đều sẽ không xem nhẹ mà buông tay đâu \”Sao? Ngươi muốn y trở về?\”

\”Đương nhiên không phải.\” Đồ không nghĩ ngợi gì đã lập tức phản bác, nhưng đồng thời cũng hoàn toàn yên tâm. Dừng một chút, hắn lại hỏi \”Ngươi có muốn về sau chúng ta gọi ngươi là Tiêu Mạch không?\” Gọi là Tiêu Mạch cũng chính thức tuyên cáo với mọi người, Bách Nhĩ không phải là Bách Nhĩ.

Bách Nhĩ trầm mặc một lát, sau đó lắc đầu \”Không, vẫn gọi là Bách Nhĩ đi.\” Y ngược lại không phải sợ những người khác biết, mà là không muốn đã chiếm thân xác của người ta, lại còn thay tên đổi họ của người ấy, như thế chẳng khác gì gạt hết dấu vết đã từng tồn tại của Bách Nhĩ. Còn bản thân y, y hoàn toàn có tự tin, dù là khuôn mặt này, cái tên này, Tiêu Mạch y vẫn là Tiêu Mạch, không cần dựa vào bất cứ cái gì để chứng minh sự tồn tại của bản thân y.

\”Thật ra hai chữ Bách Nhĩ hợp lại chính là chữ Mạch của ta.\” Y cười nói, cảm thấy mình và Bách Nhĩ thật ra rất có duyên.

(百耳: Bách Nhĩ 陌: Mạch, trong chữ Mạch có chữ Bách, chỉ là ta không hiểu sao tác giả lại kêu có cả chữ Nhĩ trong này. Nhưng dù sao cũng chỉ là tình tiết nhỏ, mọi người hãy bỏ qua^^)

Nhìn bóng dáng cao ngất như cây thương của y, dù có thế nào Đồ cũng không thể tìm ra bóng dáng của Bách Nhĩ cũ, nhưng rõ ràng vẫn là một cơ thể đó…

\”Bách Nhĩ, ngươi biết chữ à?\” Tìm không thấy mới tốt. Hắn lắc đầu vứt bỏ ý niệm kia đi, hiếu kỳ hỏi.

\”Chữ vu trưởng viết ta không biết.\” Bách Nhĩ lắc đầu \”Nơi ta ở, có rất nhiều người biết chữ.\” Phàm là trong nhà có dư dả chút tiền đều sẽ sẵn lòng cho con tới tư thục đọc chút sách vở, kể cả không tham gia khảo thí, về sau ở bên ngoài kiếm sống cũng sẽ thuận lợi hơn. Y cũng từng nghiêm khắc quy định các tướng lĩnh, thủ hạ, thi từ ca phú có thể không rành, nhưng tuyệt đối phải biết chữ. Bởi vì chỉ có như vậy, về sau con đường làm quan của bọn họ mới rộng mở được. Nếu không, vô luận trên chiến trường dũng mãnh, thiện chiến cỡ nào, cuối cùng phần lớn đều sẽ bị mai một, mà đó là tình cảnh mà y không muốn nhìn thấy nhất.

Nghe câu trả lời của y, ánh mắt hiếu kỳ của Đồ liền biến thành hâm mộ và sùng bái, nếu Tiểu Cổ ở đây, phỏng chừng biểu tình của hai người sẽ y chang nhau. Hắn mấp máy môi, vốn muốn nói đối phương dạy mình đi, nhưng cuối cùng lại nuốt xuống, bởi vì trong suy nghĩ của bọn họ, biết chữ là một điều vô cùng tôn quý, toàn bộ lạc chỉ có mỗi tộc vu biết thôi, mà tộc vu tuyệt đối sẽ không dạy chữ cho bất luận kẻ nào ngoài người ông tuyển chọn kế nhiệm. Điều này cũng là một trong những cách để đảm bảo địa vị của tộc vu.

Cảm thấy phía sau trầm mặc, Bách Nhĩ quay đầu nhìn, chú ý tới sự khát vọng và tiếc nuối trong mắt thú nhân trẻ tuổi, đầu tiên y hơi ngơ ngác, sau đó mới nhận ra, mà không khỏi cười nói \”Chữ của ta cũng không phải là chữ vu trưởng biết, ngươi muốn học không?\” Thực tế, kể cả Đồ nói không học, y cũng tính sau khi bộ lạc mới yên ổn, y sẽ bắt đầu dạy chữ cho các tiểu thú nhân. Về phần thú nhân trưởng thành cùng á thú, vậy xem họ có thích học chữ hay không đã.

Đồ chợt mở to hai mắt nhìn, hoài nghi chính mình nghe lầm, nhìn lại đôi mắt mang theo ý cười của Bách Nhĩ, hắn chỉ vào mũi mình, lắp bắp hỏi \”Ngươi là nói… ta… ta có thể… có thể học sao?\”

\”Đương nhiên.\” Thấy phản ứng của hắn, đôi mắt Bách Nhĩ cong cong, tâm tình rất tốt. Y cảm thấy nếu muốn tìm một người hiếu kỳ nhất trong các thú nhân, thì đó nhất định là người trước mắt này.

\”Nhưng mà… Được.\” Đồ vốn muốn nói chuyện biết chữ rất tôn quý, không phải là không nên tùy tiện dạy cho người khác ư? Thế nhưng hắn lại sợ một câu nhắc nhở này sẽ khiến Bách Nhĩ đổi ý, nên liền vội vàng đáp ứng, hắn nghĩ, chỉ cần ta đã đồng ý, ngươi có hối hận cũng không được đâu.

Bách Nhĩ khẽ gật đầu, xem như quyết định xong chuyện này, sau đó y đi tiếp về phía trước. Đi được một lát mới thấy không đúng, y quay đầu, cười nhạt nhìn Đồ \”Đây là ngươi dẫn đường hay là ta vậy?\” Đồ trước kia nhìn khôn khéo như thế, ở chung lâu ngày mới phát hiện hắn cũng không thể thoát khỏi bản chất ngây ngốc của các thú nhân.

Đồ đang đắm chìm trong hạnh phúc có thể học chữ, nghe y nói cũng chẳng phản ứng lại, trái lại hai mắt hắn lấp lánh hỏi \”Bách Nhĩ, ngươi có thể khắc một chữ cho ta xem không?\”

Đối mặt với ánh mắt cầu xin chất phác của đối phương, Bách Nhĩ cũng không thể nói ra lời từ chối được. Y đảo mắt xung quanh một vòng, cuối cùng nhặt lên một hòn đá, viết một chữ \”Đồ\” lên lớp đất sét gần vách đá. Y sinh ra trong thế gia đại tộc, ba tuổi biết chữ, bốn tuổi bắt đầu cầm bút, kinh sử thao lược, cầm kỳ thi họa, cái nào cũng học. Đương nhiên chữ viết rất đẹp, cho dù lấy đá làm bút, lấy bùn làm giấy, chữ viết ra vẫn cứng cáp, mạnh mẽ như trước. Kiểu chữ như vậy lập tức khiến cho Đồ thích, hắn nhìn trái, nhìn phải, nhìn trên, nhìn dưới, xoay qua, đảo lại, chỉ hận không thể nâng lên, rồi mang đi, ngay cả đây là chữ gì cũng quên hỏi.

\”Đây là Đồ, tên của ngươi.\” Bách Nhĩ buồn cười, đột nhiên y rất muốn biết sau khi đối phương biết đây là tên mình sẽ có phản ứng gì.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.