[Re-Up] Xuyên Việt Thú Nhân Chi Tướng – Nhạn Quá Thanh Thiên – 56 – 60 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Re-Up] Xuyên Việt Thú Nhân Chi Tướng – Nhạn Quá Thanh Thiên - 56 - 60

CHƯƠNG 56: MAI VIỆT

  Sơn động của bộ lạc Đại Sơn là một động lớn và vô số động nhỏ hợp thành, giữa các động nhỏ nối thông với nhau, vừa giống một tổ ong khổng lồ, vừa giống một mê cung. Động lớn nằm ở dưới cùng, là nơi thường ngày tộc nhân hoạt động, lúc này vì thú triều mà phải bịt kín cửa ra vào lại.

Đoàn người Bách Nhĩ được đưa tới trước mặt tộc trưởng bộ lạc Đại Sơn. Tộc trưởng bộ lạc Đại Sơn tên là Viêm, là một thú nhân thịnh niên (tầm 21 – 29 tuổi), mũi long mi hoành, đường nét mạnh mẽ, hai bên khóe môi có nếp hằn mảnh, hiển nhiên là người thích cười, thế nhưng đôi mắt màu xanh xám kia không ngừng thoáng hiện ra tia sáng, khiến người ta biết kẻ này cũng chẳng phải người đơn giản.

Viêm rất rõ ràng, không chỉ đổi muối cho bọn họ, còn cho thêm nhiều một chút.

\”Trải qua mùa tuyết rơi, lại gặp phải thú triều, thức ăn của bộ lạc ta rất khan hiếm, nên số lượng con mồi dù bằng năm ngoái nhưng vẫn đổi được nhiều muối hơn.\” Hắn giải thích như thế. Thật ra hắn không nói, người bộ lạc Hắc Hà cũng chẳng biết, thế nhưng hắn lại vẫn phơi bày chuyện này ra, khiến Bách Nhĩ không khỏi cảm thấy có thêm vài phần hảo cảm với người này.

\”Dã thú nhiều như vậy, sao lại thiếu thức ăn?\” Đồ khó hiểu. Từ sau khi bọn họ cùng Bách Nhĩ trở về sơn động, vì thú triều, nên thức ăn cũng không có khó khăn mấy, dù ở trong sơn động hay sau này trên đường đi đổi muối cũng chưa từng bị đói bụng, nên cũng không ngờ thú triều còn có thể dẫn tới thiếu thức ăn.

\”Chính là bởi vì dã thú quá nhiều, dũng sĩ của chúng ta đi được một lát liền bị vây trụ, dù cho có giết chết được con mồi, trước khi thu hồi cũng sẽ bị dã thú khác cắn xé. Vì thế chúng ta đã mất đi vài thú nhân cường tráng.\” Viêm giải thích, trong mắt có bi thương. Bởi vì trong các dũng sĩ mất đi, có một người là đệ đệ của hắn.

Nghe hắn nói, lúc này đám người Đồ mới nhớ tới sự tình quả nhiên là như vậy, trên đường đi, bọn họ thấy toàn bộ dã thú bị giết đều nhanh chóng vào bụng dã thú khác, chỉ là sau này ẩn thân trong sơn động ở sườn núi kia, vì không có đường ra dốc đứng như ở bộ lạc Đại Sơn nên dã thú có thể miễn cưỡng trèo lên, nhưng lại không quá nhiều, mới khiến cho họ có thể cắn chết con mồi trước mặt các dã thú khác, khiêng trở về. Cũng vì vậy mà càng làm cho người ta cảm thấy trận pháp của Bách Nhĩ trân quý biết bao nhiêu.

Nhân số bộ lạc Đại Sơn nhiều hơn bộ lạc Hắc Hà, có khoảng sáu bảy trăm người, thế nhưng đừng nói trong này phần lớn là á thú và người già yếu, tàn tật, liền kể cả toàn bộ là thú nhân dũng mãnh, nhảy vào đàn thú phía dưới thì mảnh vụn cũng không còn. Nên khi đám người Bách Nhĩ đến, đối với bộ lạc đã bắt đầu nảy sinh tuyệt vọng mà nói, không thể nghi ngờ là tâm dược mạnh mẽ nhất. Cái Viêm nhìn thấy không phải là thức ăn bọn họ đem tới cả bộ lạc cũng ăn không đủ, mà là trong thú triều họ có khả năng vượt qua, cùng với cung tên có thể bắn chết dã thú ở cự ly xa của Bách Nhĩ.

\”Củi trong sơn động đã dùng hết rồi, mọi người đều phải ăn thịt sống, ngay cả á thú cũng không ngoại lệ.\” Viêm cười khổ, không ngại phơi bày tình cảnh khốn cùng của bộ lạc mình trước mặt người khác \”Nên muốn làm đuốc như các ngươi cũng không thể.\”

Hiển nhiên, nếu thú triều không tiêu tan trong khoảng thời gian ngắn, toàn bộ bộ lạc Đại Sơn chờ đợi cũng sẽ bị diệt sạch. Ý thức được điểm này, các thú nhân bộ lạc Hắc Hà đều theo phản xạ nhìn về Bách Nhĩ. Bách Nhĩ sửng sốt, nghĩ thầm, các ngươi nhìn ta làm cái gì?

Bởi vì đã sớm nói việc giao tiếp với bộ lạc Đại Sơn đều giao cho Đồ, do hắn khá thuần thục chuyện này, nên từ lúc vào bộ lạc Đại Sơn, y đều không mở miệng, đương nhiên cơ hội nói chuyện duy nhất cũng bị Đồ ngăn cản.

Trên thực tế Viêm đã sớm chú ý tới á thú dám theo các thú nhân vượt qua thú triều để đi đổi muối này, đương nhiên, mấy cái mũi tên kia cũng là mấu chốt.

\”Vị này là?\” Hắn rốt cuộc tìm được cơ hội hỏi.

\”Y tên là Bách Nhĩ.\” Vẫn là Đồ đáp, và vẫn một câu như cũ. Về các mặt khác của Bách Nhĩ, tin rằng chỉ cần là người có chút đầu óc đều sẽ không đi nói lung tung khắp nơi.

\”Chúng ta đi đường mấy ngày cũng mệt rồi, ngươi tìm chỗ ngủ cho chúng ta trước đi. Thức ăn chúng ta đều tự mang theo.\” Lúc bọn họ lên bờ đã là buổi chiều, lăn qua lăn lại một hồi, trời cũng đã tối, sao có thể suốt đêm rời đi được.

\”Xem ta này, lâu lắm không có ngoại nhân tới, vừa nhắc đến cái gì cũng quên.\” Viêm vỗ trán, tràn đầy xin lỗi nói, dù cho trong bụng hắn có đầy lời muốn nói cũng không thể nói tiếp được, đành phải đợi tới ngày mai thôi. Sau đó hắn kêu Dực, bảo gã dẫn các thú nhân bộ lạc Hắc Hà đi nghỉ ngơi, lúc nhìn qua Bách Nhĩ, hắn chần chừ một lát, mới hỏi \”Để Bách Nhĩ cùng Phong Trạch bọn họ…\”

\”Bách Nhĩ ở cùng chúng ta, trên đường đều là như vậy.\” Đồ cắt ngang lời hắn, đưa tay nắm chặt lấy tay Bách Nhĩ. Cổ cũng phản ứng rất nhanh, nó mau chóng ôm lấy cánh tay còn lại của y. Phản ứng của hai thú nhân một lớn một nhỏ nhìn thế nào cũng giống như sợ người khác cướp mất Bách Nhĩ.

Viêm nhìn phản ứng của bọn họ mà có chút khó hiểu, hắn nghĩ, không phải ta thấy y là á thú nên mới đặc biệt sắp xếp cho y ở cùng với á thú nhà mình sao? Một á thú ở cùng một đám thú nhân còn ra cái gì nữa? Tuy nghĩ như thế, nhưng hắn không nói ra, chỉ là ánh mắt dò hỏi dừng trên người Bách Nhĩ.

Bách Nhĩ cảm thấy phản ứng của Đồ và Cổ cũng hơi quá, thế nhưng cũng không thể làm xấu mặt người nhà mình được, vì thế y cười nói \”Đa tạ tộc trưởng, ta ở cùng họ là được rồi.\” Nếu y đã nói thế, đương nhiên Viêm cũng sẽ không nhiều chuyện, chỉ là trong lòng không khỏi có chút nghi hoặc thôi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.