CHƯƠNG 106: NHỮNG VỊ KHÁCH KHÔNG MỜI MÀ ĐẾN
Mưa to đúng hạn tới, việc xây dựng nhà đá tạm thời ngừng lại, phần lớn những người ở lại trong bộ lạc đều vào sơn động đục đá, cành cây, cỏ bị cắt xuống cũng có thể đặt trong động phơi khô, đợi mưa tạnh liền dồn sức đem che lên nhà ở cho xong. Còn một ít người thì ở lại trong nhà đá của mình, người thì mài dụng cụ, người thì dệt vải. Khổ nhất là người ra ngoài săn bắt, phải dầm mưa cả ngày. Cơ thể thú nhân cường tráng thì không cần lo, mà họ cũng đã quen, thế nhưng á thú lại không chịu được, rất dễ bị cảm lạnh. Nhưng thời tiết lúc này lại là lúc hái trái cây tốt nhất, chờ khi mưa tạnh, trái cây cũng đều bị rụng nát, nên không thể không đi.
Bách Nhĩ nghĩ một lát, liền gọi Lão Thác và A Chức vào, mô tả hình dáng và tác dụng của nón và áo mưa. Hai người hiểu ý, chỉ cần hình dạng, bảo họ làm ra là không khó. Lão Thác dùng nan trúc và lá trúc đan thành cái nón, bởi vì nghĩ tới đi qua rừng núi không dễ, nên ông sửa mái nón lại cho nhỏ, ở dưới lại làm thêm một đoạn tua rua, để choàng lên hai vai và sau lưng, ngừa mưa rơi vào trong cổ. A Chức dùng một loại cỏ phơi khô có tính chắc, bền làm áo mưa theo hình thức quần áo, đan rất dày, vừa phòng mưa vừa giữ ấm, mùa tuyết rơi cũng có thể dùng. Sau khi làm xong, A Chức liền thử mặc áo mưa, đội nón đi trong mưa một vòng, lúc trở về y liền mỉm cười. Sau khi cởi ra, ngoại trừ đôi chân trần, thì chỗ khác đều khô ráo. Vì thế lập tức kêu mười mấy thú nhân và á thú khéo tay đã làm cùng Lão Thác thời gian dài tiếp tục làm thêm, mất năm ngày thì làm ra hai mươi bộ nón lá, áo mưa, cho thú nhân và á thú thay phiên mặc ra ngoài. Bởi vì nguyên liệu không đủ, muốn mỗi người một bộ thì phải đợi mưa ngừng rồi mới tính tiếp được.
Còn chân, vô luận là thú nhân hay á thú đều quen đi chân trần trong mùa mưa, Bách Nhĩ ngược lại khiến Lão Thác làm ra mấy đôi dép gỗ và giày rơm, đáng tiếc cuối cùng chỉ có mình y đi. Mà y cũng lười tốn công thuyết phục họ.
Năm ngày làm áo mưa và nón lá, các á thú cũng chưa đi ra ngoài, bỗng dưng dừng ăn thịt, họ cũng đã sớm đứng ngồi không yên, vừa nghe tin có thể ra ngoài, mười ba nhóm trưởng xém nữa tranh nhau vỡ đầu. Nếu dựa theo trình tự sắp xếp trước kia, lần này là đến lượt nhóm của A Đề, nhưng y đấu không nổi tính ngang ngược, độc đoán của Hồng Dật, cuối cùng A Đề không thể không chịu thua mà lui xuống.
Hai mươi bộ đồ che mưa là tính cả luôn thú nhân, thế nhưng các thú nhân đi săn tùy lúc còn cần hóa thành hình thú, cảm thấy không tiện, nên chẳng ai mặc. Cuối cùng Đồ đơn giản bảo Tát mang nhóm ra ngoài săn bắt trước, còn hắn thì dẫn một đội thú nhân khác che chở á thú ở lân cận hái trái cây và rau dại, bởi vì không cần ở lại dựng phòng ốc, nên sắp xếp như vậy cũng không trì hoãn cái gì. Một thời gian sau này không thể dựng phòng đều sắp xếp như vậy, không cần lại phải đợi á thú hái xong trái cây nữa, các thú nhân đi săn có thể chủ động tìm kiếm con mồi, tiện thể trở về luôn nên càng ngày càng về sớm hơn, mà á thú cũng không cần chạy theo thú nhân khắp nơi, tìm tới một chỗ, liền có thể hái đầy vào trong sọt, hiệu suất cũng tăng gấp bội, hai bên đều không làm chậm trễ việc của nhau.
Bởi vì mưa quá lớn, lo mấy cây trồng dưới ruộng sẽ bị nước mưa xối chết, các thú nhân lại đội mưa dựng một cái khung trên mảnh ruộng, trải chiếu đan bằng cỏ lên. Chờ mặt trời mọc thì lại cuộn vào. Cứ như thế, sinh hoạt trở nên yên bình và ổn định, không cần lo lắng dã thú đột kích, cũng không cần phiền não mưa lớn sẽ làm ngập lều, thỉnh thoảng giữa lúc bận rộn, từ cửa nhà đá vọng ra ngoài, thấy cảnh tượng các hạt mưa tí tách rơi trên mái hiên, vô luận là thú nhân hay á thú đều có cảm giác như một giấc mơ thoáng qua, vì thế họ càng quý trọng cuộc sống như thế này.
Sau khi nguyên liệu đá, gỗ chuẩn bị xong, tranh thủ thời gian mưa tạnh, mọi người đều ra sức, chỉ tốn hai ngày, cuối cùng cũng che được một loạt phòng ốc cuối cùng. Bởi vì trời vẫn đổ mưa, nên không chuyển người vào ở lập tức, mà nhóm lửa nấu ăn trong từng phòng ốc vài ngày, chờ hơi ẩm bay đi hết mới sắp xếp người vào ở. Vì thế, ngoại trừ phía Đông Nam giữ lại để làm cổng ra vào, còn lại toàn bộ sân viện đều xây xong, vì mái hiên chìa ra khá rộng, ở trước cửa liền hình thành hành lang, dù trời mưa cũng có thể thoải mái đi dọc các nhà. Còn lại chính là lầu gác bốn góc để nhìn xa và cổng ra vào. Có điều bởi vì nhà đá vốn xây là hai tầng, nóc nhà xây bằng, tường ngoài cao hơn nóc nhà khoảng nửa người, đứng ở trên, ở trong thung lũng bằng phẳng, tầm nhìn cũng rất tốt, buổi tối các thú nhân đều lên trên canh gác, chỉ là ngày mưa không quá tiện thôi, cho nên chuyện làm lầu gác cũng không cần sốt sắng. Mà cổng ra vào, vì công cụ có hạn, nên ngoại trừ dùng gỗ tròn làm thành hàng rào ngoài cổng, Bách Nhĩ cũng không thể nghĩ ra biện pháp nào tốt hơn. Ngược lại là vài lão nhân loay hoay với nhau một thời gian dài, cuối cùng đưa ra cách hợp gỗ tròn lại tạo thành ván cửa dày. Bách Nhĩ thấy thế, liền cung cấp nguyên lý làm then cài cửa, cuối cùng có thể làm ra cái cổng an toàn.
Mà thời điểm mọi người đang chuẩn bị xây thêm một sân viện ở phía sau cho một mình á thú ở, phòng còn trống ở trên này thì để lại cho các đôi sau khi kết bạn đời vào ở, thì trong bộ lạc có một số vị khách không mời mà đến. Nói chính xác, là hai lần có khách không mời mà đến. Lần thứ nhất chỉ có một người, đó chính là tộc vu của bộ lạc Hắc Hà đã lâu không gặp, Cát vu.
Vài lần trăng tròn không gặp, nhìn thoáng qua, trông Cát vu già đi nhiều, nhưng ánh mắt nhìn người khác của ông ta vẫn u ám như rắn rết ngủ đông từ một nơi bí mật nào đó, chỉ là trong phút chốc nhìn thấy toà nhà đá cao lớn, trong mắt ông ta chợt lóe lên sự kinh ngạc, nhưng rất nhanh sau đó liền khôi phục sắc mặt bình thường.
Mang Cát trở về là quyết định của Đồ.
\”Không phải ngươi muốn cho người trong bộ lạc học thêm nhiều về thảo dược sao? Cốc vu nói Cát vu biết nhiều hơn ông ấy. Dù sao nơi này của chúng ta cũng không cần vu trưởng làm gì, nên ta thấy đem ông ta về cũng chẳng làm ra nổi chuyện gì to tát đâu.\” Hắn giải thích như thế.
Nếu là Đồ quyết định, Bách Nhĩ đương nhiên sẽ không tùy tiện nghi ngờ, có điều đối với lão già kia, y quả thật không có hảo cảm, cho nên chuyện an bài dĩ nhiên cũng là Đồ làm. Đồ sắp xếp Cát vào ở chung với Lão Hãn, bởi vì trước kia Lão Hãn có ở chung với Cát vu một thời gian, hiện tại ở cùng cũng sẽ không bài xích như những người khác, nói không chừng còn có thể học trộm một ít kiến thức của Cát vu. Còn chuyện một mình một phòng, với địa vị hiện tại của Cát sao có thể có đãi ngộ như vậy chứ.
\”Sao các ngươi lại mang ông ta về đây?\” Bách Nhĩ có chút khó hiểu. Những người của tộc trưởng sao có thể để tộc vu đi một thân một mình thế này? Hơn nữa Cát vu sao lại chịu theo bọn họ?
\”Ông ta ở trong một cái lều bị mưa xối đổ, sau đó chúng ta nói dẫn ông ta về, ông ta liền đi cùng.\” Đồ nói. Hóa ra bọn họ gặp được Cát vu trong một sơn cốc nhỏ, ở đó chỉ có một mình Cát vu thôi. Bởi vì lớn tuổi, không leo lên được tới sườn núi, nên chỉ có thể dựng một cái lều đơn sơ ở chân núi, lúc họ tới đó thì thấy ông ta đang cố sức muốn dựng lại cái lều bị sụp trong cơn mưa tầm tã, sau khi chạy tới hỗ trợ mới nhận ra là tộc vu trước đây.
\”Ngươi nói chỉ có một mình ông ta?\” Bách Nhĩ bưng cốc nước trà dùng lá xanh nấu đưa cho Đồ, sau đó ngồi trước mặt hắn, kinh ngạc hỏi. Từ sau khi vận dụng thành thạo nội lực, y liền có thể dùng đá, trúc làm ra cốc và bát, không cần làm phiền Lão Thác nữa, nên hiện tại có nhiều dụng cụ cũng không thiếu.
Đồ nhận cái cốc, uống một ngụm cạn hết, sau đó mới gật đầu.