[Re-Up] Xuyên Việt Thú Nhân Chi Tướng – Nhạn Quá Thanh Thiên – 101 – 105 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Re-Up] Xuyên Việt Thú Nhân Chi Tướng – Nhạn Quá Thanh Thiên - 101 - 105

CHƯƠNG 101: THỬ LẠI

  Hôm qua còn dám đứng ở ngoài phòng kêu to, hôm nay sao lại biến thành như vậy? Bách Nhĩ có chút khó hiểu, nhưng y cũng không hỏi nhiều. Đồ không yên tâm để Bách Nhĩ ở một mình cùng đám á thú kia, bởi vì trong lòng hắn biết rõ mỗi một câu một động tác tùy ý của họ đều có khả năng dễ dàng làm hại đến hắn, nên hắn cũng không đi ra ngoài, mà để Bách Nhĩ ngồi tựa vào người mình.

\”Dù á thú có rèn luyện cỡ nào cũng không thể bằng với móng vuốt sắc nhọn của thú nhân.\” Sau khi để họ ngồi xuống, Bách Nhĩ chậm rãi mở miệng.

Mười mấy á thú đều có chút mờ mịt, vốn là chờ bị mắng, nào ngờ y sẽ nói ra một câu không đầu không đuôi như vậy.

Nhìn thấy bộ dáng ngốc ra của họ, Đồ cười thầm trong lòng, mặt lại không có biểu tình gì, chỉ là cẩn thận vén mấy sợi tóc rơi xuống trước mặt Bách Nhĩ ra sau tai y.

\”Thế nhưng nếu gửi gắm tất cả an nguy, tính mạng của mình lên thú nhân, không chỉ tăng thêm gánh nặng cho thú nhân, mà còn vào thời điểm họ không đủ sức, ngoại trừ chết, sẽ không còn lựa chọn nào khác.\”

Nghe tới đó, các á thú tuy còn chưa nghĩ tới chuyện bị Đồ gạt, nhưng cũng đều thu lại suy nghĩ miên man, sắc mặt trở nên nghiêm túc hẳn lên. Bởi vì trải qua thú triều, cái cảm giác này họ hiểu rõ nhất. Bộ lạc Hắc Hà có hơn ba trăm người, á thú cũng có tới một trăm, nhưng cuối cùng chỉ còn lại hai ba mươi người, mà thú nhân lại tử vong nhiều hơn nữa.

\”Lúc thú triều tới, mọi người đều chạy trốn, vì ta chạy chậm hơn, nên đã cho rằng nhất định mình sẽ chết. Là Nỗ quay lại khiêng ta lên, thế nhưng chân của Nỗ bị dã thú cắn…\” La Oa đột nhiên nói, còn chưa nói xong, y đã cất tiếng khóc òa lên. Sau khi bị Bách Nhĩ chọn đem về, y vẫn rất ngoan ngoãn, Bách Nhĩ bảo làm gì thì làm đó, phần lớn thời gian đều buồn bã, im lặng. Hóa ra khi tận mắt nhìn thấy thú nhân quay lại cứu mình bị dã thú xé nát, còn không quên bảo y chạy mau, điều đó đã trở thành cơn ác mộng không thể giải thoát của y. Các á thú nghe y nói, rồi nhớ lại những gì lúc ấy mình trải qua cùng kinh hoảng trong lòng, sắc mặt đều ảm đảm đi, thậm chí có người còn vụng trộm rơi nước mắt.

\”Cho nên, hôm nay ta gọi các ngươi đến đây, là muốn dạy cho các ngươi một vài thứ có thể tự bảo vệ chính mình. Chỉ là có thể học được hay không thì phải xem bản lĩnh của các ngươi.\” Chờ tiếng khóc của La Oa dịu đi, Bách Nhĩ mới nói tiếp. Y vốn nghĩ nếu mình đả thông đại chu thiên, sẽ chứng minh được kinh mạch của á thú dù có chút dị thường, nhưng vẫn có thể tu luyện được nội công, sau đó y sẽ dạy cho mấy á thú này. Nhưng nay y rơi vào tình trạng như vậy, ý tưởng này dĩ nhiên phải từ bỏ.

\”Bách Nhĩ, ngươi dạy đi, chúng ta nhất định sẽ học thật tốt.\” Lần này nói tiếp là Hồng Dật. Tính của y thẳng thắn, thích hay ghét đều sẽ không giấu trong lòng, người như vậy dễ kết bạn, nhưng cũng dễ bị lợi dụng. Tuy ban đầu lấy y để đe người khác, thế nhưng trong lòng Bách Nhĩ thật ra cũng không có ác cảm gì với y.

\”Các ngươi cũng từng thấy ta bày trận rồi đấy, trận pháp kia chỉ là để phòng ngự đơn giản nhất thôi. Thực tế, nếu học hết, không chỉ có thể lợi dụng trận pháp bảo hộ chính mình, mà còn có thể dùng trận pháp để giết chết dã thú.\” Bách Nhĩ thản nhiên nói.

Vừa nghe lời này, *** thần của các á thú đều rung lên, đôi mắt lập lòe ánh sáng, nếu không phải Đồ ngồi ở phía sau Bách Nhĩ trừng mắt, chắc đã có người trong bọn họ không khống chế được mà nhào tới rồi. Đương nhiên, cái người muốn nhào tới ngoại trừ Hồng Dật với tính cách nóng vội ra thì không có ai có suy nghĩ đó hết.

\”Trước khi học, các ngươi phải tự chép Thiên tự văn vào da thú đã, sau đó mang theo bên người, tùy lúc học thuộc, không biết thì đi hỏi tụi Cổ. Tới khi các người biết chữ khá tốt rồi, ta sẽ dạy các ngươi kinh dịch và kỳ môn độn giáp. Chỉ khi học được hai cái này, biết Âm Dương, Ngũ Hành và đếm số mới chân chính hiểu rõ trận pháp, thay đổi trận pháp theo ý mình, đạt được mục đích mong muốn.\” Lúc trước dạy cho đám Mạc, vì điều kiện không cho phép, nên chỉ đành dạy họ bằng cách học thuộc lòng. Thế nhưng hiện tại ở trong thung lũng, trong thời gian ngắn không cần lo lắng tới an nguy, nên y muốn xây dựng nền tảng cho họ trước. Tuy nhiên kinh dịch là một thứ nếu không phải trời sinh cảm thấy hứng thú, thì học nó sẽ thấy rất nhàm chán. Chỉ không biết trong số họ có bao nhiêu người có thể kiên trì tới cùng thôi.

Bách Nhĩ còn tính về sau tận dụng cơ hội, thỉnh thoảng dạy họ một vài binh pháp và mưu lược, không trông cậy họ có thể đánh nhau, nhưng chí ít cũng không đến nỗi không biết phân biệt đúng sai, dễ dàng bị người ta lợi dụng. Nếu cơ thể không được, thì dùng đầu óc đi. Vũ lực và trí tuệ dựa vào lẫn nhau, bộ lạc mới chân chính phát triển được.

Thiên tự văn đã sớm chuẩn bị xong, Đồ trực tiếp ném cho Hồng Dật ở gần nhất. Hồng Dật nhận lấy, vừa nhìn, thấy trên đó là chi chít chữ, y lập tức cảm thấy choáng váng. May mà mặc dù y không biết mấy cái khác, nhưng học chữ lại rất giỏi, nên y cố nén kích động muốn ném cho những người khác xem, mà thu lại như bảo vật.

\”Không có chuyện gì nữa, các ngươi đều đi làm việc của mình đi.\” Bách Nhĩ nói. Hôm nay vì họ phân tích tình cảnh như vậy, tuy chỉ là vài câu ít ỏi nhưng đã là cực hạn của y rồi. Y không muốn nói nhiều, nếu bọn họ quan tâm, tự nhiên sẽ biết nên làm như thế nào. Nếu không quan tâm, y cũng không miễn cưỡng. Y biết rõ, đối với người một chữ bẻ đôi cũng không biết, trên bức tranh có nhiều chữ viết như vậy là rất khó khăn, hơn nữa sau khi viết ra chỉ e người khác cũng đọc không ra. Nhưng đây là khảo nghiệm đơn giản ban đầu đối với họ, nếu ngay cả chuyện này cũng không làm được, thì đừng nói tới học thuật số sâu xa, nhàm chán kia.

Các á thú không ngờ nhanh như vậy đã có thể đi, họ đều sửng sốt một lát, mới đứng dậy. Có vài người đều lộ ra biểu tình muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn là không ai nói gì hết, rồi liền rời đi, chỉ có Tang Lộc nán lại cuối cùng.

\”Bách Nhĩ, ngươi sẽ khỏe lên phải không?\” Tang Lộc đứng ở cửa, đôi mắt tràn đầy chờ mong, hỏi.

\”Ừ.\” Bách Nhĩ nghĩ một lát, rồi đưa ra đáp án khẳng định. Nếu là một ngày trước, Tang Lộc hỏi y như vậy, y tất nhiên sẽ nói không biết, thế nhưng hiện tại y đã hoàn toàn tiếp nhận sự thật này, nếu đã tiếp nhận, y sẽ không sợ hãi, lảng tránh, mà là dùng hết sức lực để thay đổi hiện trạng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.