Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên
#Không re-up dưới mọi hình thức.
••••••••••➻❥
\”Chỗ này có quần áo mới này, mau xem, mau xem, cái này thật đẹp.\”
\”Cái này cũng đẹp quá đi…\”
\”Chỗ này thật tốt.\”
Mấy nam nữ trẻ tuổi cùng nhau đi trên đường, liên tục bày tỏ vẻ hâm mộ với căn cứ.
\”Lục Nhiên…\”
Trong đám người, một nữ sinh nhỏ giọng kêu ra tiếng.
Đám nam nữ trẻ tuổi kia lập tức an tĩnh lại, nhìn theo phương hướng của nữ sinh.
Thiếu niên đứng dựa vào cửa xe, hắn cúi thấp đầu, trên đầu đội một chiếc mũ màu trắng gạo.
Chiếc mũ cực kỳ đáng yêu, làm ấn tượng đầu tiên mà thiếu niên mang đến cho người ta cũng có thêm mấy phần đáng yêu.
Áo sơ mi trắng tùy ý nhét một góc vào trong quần, quần tây giản dị, giày thể thao màu trắng, như tự mang theo ánh sáng nhu hòa, chẳng khác nào một mỹ thiếu niên bước ra từ tiểu thuyết thanh xuân vườn trường.
Cánh tay trắng nõn thon dài đặt trên kính chiếu hậu, toàn thân thiếu niên đều lộ ra vẻ tinh xảo.
Mặc dù người trong căn cứ đều ăn mặc rất sạch sẽ, nhưng nếu so sánh với thiếu niên này thì vẫn khác biệt một trời một vực.
Hắn mới thật sự là sạch sẽ sáng ngời.
Làm cho hai mắt người ta tỏa sáng.
Lục Nhiên hiển nhiên cũng phát giác được đám người bên này, hắn ngước mắt nhìn về phía bên này.
Lại lần nữa gặp phải đám người lúc trước đuổi mình đi, tâm trạng Lục Nhiên vẫn thập phần bình thản.
Giống như gặp phải đám người râu ria không quan trọng.
Thậm chí hắn còn lộ ra một chút ý cười.
\”Lục Nhiên.\” Nữ sinh từ trong đám người chạy tới: \”Cậu không sao thì quá tốt rồi, tôi…\”
Nữ sinh khí thế cường đại ngăn cản giữa Lục Nhiên và cô ta, lãnh ý tự dưng lan tràn tới, làm nữ sinh không tự chủ được im bặt lại.
Lục Nhiên tự nhiên vòng tay qua hông Sơ Tranh, hơi xoay người, đặt cằm lên bả vai cô.
\”Xong chưa?\”
\”Rồi.\” Ánh mắt Sơ Tranh liếc qua nữ sinh đối diện: \”Anh quen?\”
\”Bạn học trước kia.\”
\”Muốn nói chuyện không?\”
\”Không được.\” Thiếu niên lắc đầu, âm cuối rất thân mật: \”Không quen đâu.\”
Hai chữ không quen làm nữ sinh cứng đờ tại chỗ, sắc mặt cô ta dần dần tái nhợt.
Thần sắc của những người còn lại cũng lộ vẻ không ngờ tới, lại không ai dám nói chuyện.
Lúc đầu là chính bọn họ đuổi hắn đi.
Bây giờ người ta sống tốt hơn bọn họ nhiều.