Tác giả: Mặc Linh.
Edit by Thời Lam Yên.
====
\”Bỏ lỡ một cơ hội tặng lễ là do lòng thành của ta chưa đủ lớn.\”
Hoa Vụ nằm lại lên ghế rồi kéo chăn nhỏ đắp lên người mình, tự kiểm điểm lại bản thân.
Khóe miệng Sa Ngọc co giật.
May mà không phải ngày đầu tiên nàng ta thấy thái tử phi điên, cũng sắp quen rồi.
Hoa Vụ suy nghĩ lại trong chốc lát, \”Sa Ngọc, hôm nay là đại hôn của biểu muội ta, ta không tặng lễ có phải là không lễ phép lắm nhỉ?\”
\”……\”
Người nghĩ người tặng lễ thì là lễ phép sao?
Sa Ngọc chỉ là một nô tỳ nên nàng ta không dám nói, chỉ có thể cười.
Hoa Vụ suy nghĩ nói: \”Vẫn phải tặng một phần lễ, dù sao chúng ta cũng không phải là mấy nhà bình thường.\”
Sa Ngọc: \”…\”
Lúc trước Lương Như Sương nghĩ quẩn thế nào mà lại muốn đối phó thái tử phi chứ?
Hoa Vụ mặc kệ Sa Ngọc đang nghĩ cái gì, \”Ngươi nói xem, có cách gì để cho một cô nương có lòng cầu tiến, muốn gây dựng sự nghiệp lớn lao có thể ở lại trong hậu trạch của nam nhân tranh giành đánh ghen?\”
\”……\”
Vấn đề này quá khó, Sa Ngọc cảm thấy một nô tỳ như nàng ta không trả lời được.
Hơn nữa chuyện này cũng không hề liên quan gì với chuyện tặng lễ đúng không?
\”Thái tử phi, nô tỳ không biết.\”
\”Không sao, ngươi cứ yên tâm nói đi, chúng ta có thể thảo luận một chút.\”
\”……\”
Sau khi thảo luận xong thì người sẽ thực hiện hả?
Sa Ngọc bị Hoa Vụ ép thảo luận, nàng ta do dự nói: \”Mang thai ư? Sau khi làm mẫu thân thì sẽ phải lo lắng nhiều hơn….\”
\”Trẻ con vô tội.\” Hoa Vụ xua tay, \”Không thể không nói vũ đức* như vậy.
*Vũ đức (武德): (đạo đức của võ sư) Vũ, dùng vũ để kết thúc giao tranh, đức là lấy đạo đức nhân nghĩa làm giá trị cốt lõi, công bằng công chính, biết kiềm chế lời nói và hành động.
Là cách ứng xử của những người luyện võ với các nguyên tắc là nhân nghĩa và chính nghĩa. Ở thời cổ đại Trung Quốc thì các võ sư thường dùng võ thuật để giảng giải cho các đệ tử biết cách dừng lại, tức là người học võ cần học cách buông bỏ vũ khí trước khi cầm vũ khí. Cần rèn luyện tâm tính bằng cách làm việc nhà, sau khi tâm tính ổn định mới chính thức luyện võ.