Tác giả: Mặc Linh.
Edit by Thời Lam Yên.
====
Sau khi có người sống sót giúp đỡ, căn cứ nhanh chóng rực rỡ hẳn lên.
Trong đám người sống sót cũng có một vài nhân viên kỹ thuật, căn cứ vốn còn chưa thể hoàn toàn vận hành dường như đã không còn vấn đề gì nữa.
Hoa Vụ chia căn cứ ra thành khu thí nghiệm của Giang Dịch và khu sinh hoạt của người sống sót, để lão Tam thiết lập khóa cửa một lần nữa, không có nguyên nhân đặc biệt, những người sống sót không thể tự do ra vào các khu vực này.
Đám người sống sót này ngay từ đầu còn tưởng rằng bọn họ sẽ giống như lúc trước, thậm chí lưu lạc đến mức thảm hại hơn.
Không ngờ mỗi người ngoại trừ đều phải làm việc thu hoạch thức ăn ra thì cuộc sống tốt hơn trước rất nhiều.
Tuy rằng nhóm người Mạch ca rất hung dữ nhưng cũng không đánh chửi họ.
Bị bệnh cũng có thể đến phòng khám, tìm bác sĩ Giang kia khám bệnh.
Mặc dù thức ăn không thể nói là đủ, nhưng mỗi ngày hai bữa, gần như đều có thể ăn no đến bảy phần.
Ngoại trừ…
\”A——\”
Hoa Vụ bị một tiếng kêu này làm cho run rẩy, cô thò đầu ra nhìn về phía âm thanh truyền đến.
Hai người Tiểu Thất và Tiểu Lục không biết đang làm gì, khiến mấy người phụ nữ sống sót sợ tới mức hét chói tai.
Hoa Vụ xác định là người của mình, đi ra ngoài, lại gần xem.
\”Anh Tiểu Thất, các anh tìm vui vẻ mà cũng không gọi tôi à?\”
Người Tiểu Thất cùng Tiểu Lục giật mình một cái, quay đầu nhìn Hoa Vụ không biết đứng sau lưng bọn họ lúc nào, \”Thời Ôn à…. sao cô lại ở đây?\”
\”Đây là khu vực nghỉ ngơi của con gái, tôi ở đây cũng rất bình thường.\” Hoa Vụ quan sát bọn họ: \”Ngược lại là các anh… các anh chuẩn bị ăn một mình à?\”
\”……\”
\”……\”
Xui xẻo!
Sao lại đụng phải tên điên này!
Tiểu Thất buông người phụ nữ bị gã ta lôi kéo ra, gãi đầu: \”À thì… chúng tôi đến đây để tuần tra.\”
Hoa Vụ vẫy tay gọi bọn họ: \”Các anh lại đây.\”
Tiểu Thất và Tiểu Lục liếc nhìn nhau, lề mề đi đến chỗ Hoa Vụ.
Hoa Vụ giúp Tiểu Lục sửa sang lại quần áo, vỗ vai gã ta, không nặng không nhẹ nói: \”Hai người các anh nha, hiện giờ các anh cũng là người có thân phận, đừng có làm chuyện lưu manh này. Lấy dáng người này, mị lực này, địa vị này, còn sợ không có người tìm các anh à? Người ta không thích thì các anh cũng đừng ép buộc nha, bây giờ chúng ta đều là người có thân phận.\”
Tiểu Thất: \”Lúc cô ép buộc, cũng không có nói như vậy.\”
Hoa Vụ trợn tròn mắt: \”… Tôi ép buộc ai?\”