Quỳ Xuống Gọi Ba Ba – Chương 20: Đồ ăn vặt – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 59 lượt xem
  • 8 tháng trước

Quỳ Xuống Gọi Ba Ba - Chương 20: Đồ ăn vặt

Chiếc mô tô bị xe hơi ép sát vào bên đường, hình ảnh này khiến cho người ta liên tưởng tới hình ảnh của khổ chủ lúc này. Thẩm Ngọc đội mũ bảo hiểm che kín mặt, đứng ở bên cạnh chiếc mô tô cảnh giác nhìn Phùng Lãng đang mở cửa xe bước xuống đi về phía mình kia.

\”Anh lại đến có chuyện gì?\”

Phùng Lãng đứng đối diện Thẩm Ngọc, ánh mắt dò xét thân thể cậu từ đầu tới chân. Phong cách ăn mặc này của bình rượu nhỏ đúng là rất trêu ghẹo người khác, áo sơ mi mỏng manh tùy tiện, để mở 3 hàng nút trên cùng, ẩn hiện ra khuôn ngực bằng phẳng, quần jeans bụi bặm rách hai bên đùi, so với trang phục trưởng thành của hắn lúc này đúng là không ăn nhập gì cả.

Phùng Lãng đưa tay nâng kính trên mũ bảo hiểm của Thẩm Ngọc, đôi mắt kia hoảng hốt nhìn hắn rất cảnh giác, có lẽ do không kịp phòng bị nên bây giờ mới đẩy tay hắn ra, cứng đầu hạ kính mũ xuống không cho hắn nhìn thấy gương mặt cậu.

\”Bình thường toàn về muộn như vậy sao?\”

Thẩm Ngọc cảm thấy người đàn ông này rất đáng ghét, rõ ràng hai người bọn cậu không thân quen gì lại cứ dùng mấy câu hỏi thân thiết đó hỏi cậu.

\”Liên quan gì đến anh chứ.\”

Phùng Lãng xoay người mở cửa xe, lấy ra một túi đồ ở trên ghế lái phụ đưa cho Thẩm Ngọc.

\”Mấy ngày nay đi công tác, vừa xuống máy bay đã chạy đến đây tìm em, có quà cho em đây.\”

Thẩm Ngọc vẫn đội mũ bảo hiểm, cậu nhíu mày nhìn chằm chằm túi nhỏ có in vài hàng chữ, trên đó có viết Thượng Hải thì nhíu mày.

\”Không cần quà của anh.\”

Phùng Lãng cũng sớm đoán ra được thái độ kiêu ngạo này của Thẩm Ngọc rồi nên cũng không bất ngờ gì, hắn chỉ khẽ mỉm cười nói: \”Tự cầm hay là để anh đặt vào trong nhà đây?\”

Thẩm Ngọc nghe vậy thì cũng biết cân nhắc trước sau, cậu đương nhiên không thể để cho Phùng Lãng vào trong nhà mình được rồi, nửa đêm như vậy còn định dẫn sói vào nhà hay sao chứ. Thẩm Ngọc nghĩ cứ cầm lấy đi, đợi lát nữa tên đàn ông xấu xa này đi về thì cậu sẽ ghét bỏ ném túi quà đó vào thùng rác là được

Túi quà kia được Thẩm Ngọc dùng sức giật lấy, Phùng Lãng hài lòng, hắn giống như nhìn thấu được suy nghĩ trong đầu cậu nói tiếp: \”Nếu để anh phát hiện ra em ném bỏ nó, anh đấy sẽ làm cho em không thể xuống giường được.\”

Thẩm ngọc lùi lại phía sau vài bước, tên này thật sự có thể đoán ra được suy nghĩ trong đầu cậu hay sao chứ. May mắn bây giờ cậu còn có chiếc mũ bảo hiểm này che được gương mặt nếu không sẽ bị hắn ta chê cười rồi.

Phùng Lãng gõ nhẹ hai cái trên mũ bảo hiểm của Thẩm Ngọc.

\”Ngày mai có tiết không?\”

Thẩm Ngọc nghiêng đầu né tránh.

\”Có, ngày mai đi học sớm, anh về nhà đi, tôi còn phải nghỉ ngơi.\”

Phùng Lãng cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay mình, người nào đó nói ngày mai phải đi học sớm, muốn nghỉ ngơi, nhưng mà bây giờ cũng đã 1 rưỡi đêm rồi, đây điển hình là một người có thói quen sinh hoạt tùy ý mà.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.