Quỳ Xuống Gọi Ba Ba – Chương 16: Phùng thủ trưởng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 70 lượt xem
  • 8 tháng trước

Quỳ Xuống Gọi Ba Ba - Chương 16: Phùng thủ trưởng

Thẩm Ngọc nhàm chán đi phía sau Thẩm Chính, người ba này của cậu đúng là giỏi thay đổi sắc mặt, rõ ràng vừa rồi còn mang theo dáng vẻ giận dữ chỉnh đốn cậu, hiện tại lại có thể đứng trước mấy người xa lạ cười cười nói nói, thỉnh thoảng có vài người ngỏ ý hỏi đến cậu là ai, khi ấy Thẩm Chính lại đóng vai một người ba hiền từ mới nói rằng cậu là con trai út của ông. Thẩm Ngọc không muốn gây chuyện nhưng cũng không phụ hoa theo sự giả dối kia của Thẩm Chính, cậu biết trừ khi có người hỏi tới mình nếu không Thẩm Chính cũng sẽ không chủ động nhắc đến cậu trước mặt người khác. Cũng đúng thôi, nói gì thì nói không ít người nhà giàu biết Thẩm gia có một phá gia chi tử, mà Thẩm Chính lại là người coi trọng mặt mũi đến như vậy cho nên lý nào ông lại muốn khoe khoang cậu với người khác chứ.

Thẩm Ngọc cầm ly rượu ở trong tay, dáng vẻ sớm sắp mất hết kiên nhẫn, lúc Thẩm Chính nói chuyện với người khác, cậu vẫn luôn cúi đầu cầm điện thoại làm việc riêng, hành động này khiến cho Thẩm Chính vô cùng bất mãn, nhưng bất mãn thì bất mẫn, ông cũng chẳng thể lớn tiếng mắng chửi cậu trong bữa tiệc của người khác được.

Bữa tiệc chào mừng thủ trưởng mới nhậm chức này được tổ chức trong một sảnh lớn của khách sạn cao cấp nhất thành phố, từ đồ ăn đến trang trí đều rất xa hoa, quà cáp được chuyển đến cũng liên tục được người hỗ trợ chuyển vào một phòng kín. Đây là lần đầu tiên giới kinh doanh, chính trị trong thành phố được diện kiến vị thủ trưởng thần bí nọ, có người nói đối phương là một người trung niên khoảng gần 50 tuổi, có người lại nói đây là họ hàng của thủ trưởng cũ, mọi phong thanh truyền tai nhau đều tam sao thất bản, đến khi thấy được thủ trưởng thành phố là một người đàn ông còn rất trẻ hơn nữa còn có vẻ rất khó đoán đều khiến cho mọi người trong bữa tiệc không ngờ tới.

Thẩm Ngọc có điện thoại nên đã ra ngoài nghe, đến khi cậu quay vào trong thì Phùng Lãng cũng từ trên bục phát biểu đi xuống. Thẩm Ngọc không hề quan tâm cũng không hứng thú nhìn mặt của thủ trưởng mới, chỉ nhìn đồng hồ trên điện thoại đợi đến hơn 10 phút nữa sẽ rời khỏi đây.

\”Mày vừa đi đâu thế?\” Thẩm Chính ở trong một góc hạ thấp tông giọng hỏi Thẩm Ngọc, tuy giọng nói kia không lớn nhưng vẫn ghe ra được rõ ràng sự chán ghét.

Thẩm Ngọc thờ ơ đáp: \”Nghe điện thoại, lát nữa tôi sẽ đi trước.\”

Thẩm Chính nhíu mày, hôm nay đưa Thẩm Ngọc theo cùng thật đúng là cho ông cảm thấy xấu hổ, đứa con này không biết là cố tình hay thực ra bản chất như vậy mà luôn không tôn trọng những người xung quanh, lúc thì nhấn điện thoại, lúc hỏi lại không trả lời, cũng không phối hợp với ông một chút. Chẳng qua trong thiệp mời của thủ trưởng có để tên của Thẩm Ngọc, Thẩm Ngọc cũng đến tham gia rồi, khi thủ trưởng hỏi vẫn có câu trả lời, Thẩm Ngọc tốt nhất nên về sớm một chút.

\”Theo tao đi gặp thủ trưởng một lát rồi mày muốn đi đâu thì đi, nhớ kỹ đừng tỏ thái độ chống đối như vừa rồi.\” Thẩm Chính gằn giọng nhắc nhở.

Thẩm Ngọc không nói, cậu sắp có hẹn với nhóm bạn rồi, không muốn cứ dây dưa lằng nhằng ở đây mãi cho nên đi theo Thẩm Chính và Thẩm Thạch đến tìm vị thủ trưởng kia. Khi ba người nhà họ Thẩm đi đến, Phùng Lãng đang đứng xoay lưng nói chuyện với một người đàn ông mặc vest nào đó, Thẩm Ngọc không để ý quá nhiều cũng không nhận ra là người quen cho nên vẫn luôn nhàm chán nhìn qua chỗ khác.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.