Naravit và Phuwin vừa về tới nhà, điều đầu tiên mà cậu làm là tìm ngay chiếc hộp y tế để lau chùi vết máu và bôi thuốc cho Naravit.
Cả hai ngồi đối diện nhau trên sofa, Phuwin sợ mình nặng tay sẽ làm anh đau nên cậu rất cẩn thận.
Naravit có chút đau rát khi thuốc khử trùng chạm vào vết thương hở, anh nhíu mày, miệng khẽ suỵt một tiếng. Phuwin ngay lập tức dừng tay, cậu lo lắng hỏi.
\” Đau lắm phải không anh? \”
Naravit mỉm cười đáp: \” Anh không sao, chỉ hơi rát một xíu thôi. \”
Phuwin gật gật đầu tiếp tục động tác, đôi mắt cậu rất chăm chú quan sát vết xước và biểu cảm của anh. Naravit mềm nhũng trong lòng, được Phuwin chăm sóc chu đáo thì đau đớn có lớn hơn anh cũng chịu đựng được nói gì là chút vết thương nho nhỏ này.
Naravit thật sự rất xúc động, anh nhoài người về phía trước.
Chụt.
Naravit bất ngờ hôn vào má Phuwin, cậu có chút sững sờ tròn mắt lên nhìn Naravit. Thấy anh đắc ý đến toét miệng cười cậu liền bất mãng đánh vào đùi anh một cái.
\” Anh đó, bầm dập cả người mà còn đùa được nữa. \”
\” Anh đau cái mặt thôi chứ cái môi vẫn còn hôn em được. \” Naravit choàng tay ôm Phuwin vào lòng.
Cậu cũng rất dễ chịu nằm gọn trong vòng tay anh. Phuwin xoay xoay chỉnh sửa tư thế, cậu nghiêng người dựa vào ngực Naravit, một tay để sau lưng anh, phần đầu êm ái dựa lên hõm cổ của Naravit.
Biểu cảm của Phuwin bỗng chốc trở nên mềm yếu. Cậu vươn tay nắm lấy bàn tay to lớn xoa xoa, hàng mi cụp xuống tựa như hối lỗi.
\” Nếu không phải vì bảo vệ em thì anh đã không gặp rắc rối. \”
Naravit nghe cậu nói liền dịu dàng nắm chặt lấy đôi tay nhỏ bé. Anh thì thầm khi hôn vào mái tóc ngắn kề bên mũi mình.
\” Phuwin, đừng bao giờ nghĩ em sẽ làm phiền anh. Bất kể là có chuyện gì xảy ra thì anh cũng sẽ bảo vệ em thôi. \”
Phuwin cảm động ôm chặt lấy lưng Naravit, cậu ngẩng mặt lên nhìn anh trong giây lát, cả hai chìm đắm trong ánh mắt ngọt ngào của tình yêu. Họ lại dành cho nhau một cái ôm ấm áp, cái ôm này có hiệu quả chữa lành hơn bất kì loại thuốc nào.
\” Anh xin lỗi Phuwin, chỉ vì anh muốn đi chuẩn bị một bó hồng thật đẹp để tạo bất ngờ cho em nên mới không đi cùng. Cứ nghĩ chúng ta sẽ có một buổi tối lãng mạn, nào ngờ em bị tên khốn Joss quấy rầy còn anh thì gấp rút đến mức bỏ quên bó hồng kia ở nhà hàng rồi. \”
Giọng nói của Naravit buồn bã, nếu lúc đó anh tới không kịp thì mọi chuyện còn tồi tệ đến mức nào nữa.
\” Nara, anh đừng tự trách, em đã nhận được một bông hoa thật to thật đẹp ở ngay đây rồi. \” Cậu đưa tay lên chạm vào gương mặt Naravit.
Anh hiểu ý áp tay mình vào bàn tay cậu, đôi mắt anh nhắm lại cảm nhận mọi khó khăn đều đã trôi qua và chàng trai anh đang ôm trong lòng ngực là một báu vật quý giá của đời anh.
Phuwin đột nhiên im lặng, Naravit mở mi mắt ra nhìn vào gương mặt cậu thật gần. Ánh mắt Phuwin có gì đó khó hiểu, Naravit biết cậu có điều muốn nói, anh rất kiên nhẫn chờ đợi, vòng tay lặng lẽ siết chặt thêm một chút.