[Pondphuwin] Đừng Làm Bạn Nữa – Phiên ngoại: JoongDunk và những điều đã lỡ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 36 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Pondphuwin] Đừng Làm Bạn Nữa - Phiên ngoại: JoongDunk và những điều đã lỡ

Joong và Dunk từng có một kế hoạch kết hôn rất cụ thể, gần như mọi thứ đều đã đâu vào đó. Ngày Dunk nhận lời sang châu Phi công tác trong chương trình hỗ trợ y tế quốc tế kéo dài 5 năm, thiệp cưới đã được in xong, vest đã thử vừa, và mẹ của Joong còn đặt nhà hàng trước hai tháng. Nhưng rồi, mọi thứ dừng lại.

Không phải vì tình yêu cạn kiệt, mà vì lý tưởng. Joong không ngăn cản Dunk — anh biết rõ người mình yêu mang trong tim một giấc mơ lớn hơn bản thân mình. Và Dunk cũng chẳng muốn Joong vì mình mà từ bỏ cơ hội học cao hơn, ổn định sự nghiệp. Thế là họ tạm gác đám cưới, chỉ đơn giản gói gọn một lời hứa trong cái ôm trước sân bay: “Đợi em về, rồi mình cưới.”

****

Năm năm đầu trôi qua như một cái chớp mắt. Những cuộc gọi kéo dài giữa múi giờ chênh lệch, những email chỉ để nói \”anh nhớ em\”, và những đoạn video ngắn ghi lại tiếng cười… tất cả giữ gìn sợi dây mỏng manh của yêu thương. Joong bận học, rồi đi làm, rồi mở được phòng khám riêng. Dunk quay về Thái, nhưng gần như lập tức lại bị cuốn vào những dự án y tế địa phương.

Và rồi năm năm nữa lại trôi đi.

Không ai nhắc lại chuyện cưới hỏi. Không phải vì họ quên, mà vì… không thấy cần thiết phải gấp gáp nữa. Họ đã sống như vợ chồng từ lâu—chung nhà, chung tài khoản ngân hàng, thậm chí có một bảng phân công nấu ăn và dọn dẹp được dán trên tủ lạnh từ ba năm trước.

Nhưng rồi, sáng hôm ấy, mọi thứ đổi khác.

Một ngày mưa giữa mùa hè oi bức, Dunk mở cửa sau tiếng chuông cửa réo vang, để rồi sững lại trước hình ảnh một bé trai nhỏ xíu, cùng một chiếc ô, đứa bé được đặt trong một chiếc nôi được chiếc dù che chắn. Không một mảnh giấy ghi chú, không một manh mối. Cậu bé ngủ say giấc, lặng lẽ và ướt át như mưa.

Joong chạy ra sau lời gọi hấp tấp của Dunk, nhìn thấy cảnh ấy, trái tim anh như thắt lại. Không một ai lên tiếng, chỉ là ánh mắt trao nhau – và họ biết. Họ không thể để đứa nhỏ ở đây.

Họ đặt tên cậu bé là Haruto – cái tên mang nghĩa “ánh sáng mặt trời mùa xuân”. Vì Haruto đến vào một ngày ẩm ướt nhất, lạnh lẽo nhất – và khiến thế giới của cả hai ấm lại theo cách không ngờ tới.

Vì chưa kết hôn hợp pháp, Dunk là người đứng tên nhận nuôi. Joong không buồn vì điều đó, anh chỉ dành cả trái tim mình để yêu thương đứa trẻ ấy như con ruột. Haruto lớn lên trong vòng tay của hai người đàn ông mà cậu bé luôn gọi là “ba nhỏ” và “ba lớn” – chẳng bao giờ thắc mắc hay mặc cảm.

Chính Haruto là người khiến họ nhớ ra điều họ đã trì hoãn suốt hơn mười năm.

Một lần, khi Haruto năm tuổi, đang ngồi tô màu bức tranh gia đình, cậu bé hỏi:
“Ba nhỏ với ba lớn… có phải là vợ chồng chưa?”
Câu hỏi đơn giản đến ngây thơ, nhưng khiến Dunk và Joong cùng sững người.

Họ nhìn nhau, bật cười. Và cùng lúc, nhận ra – đã đến lúc rồi.

Lễ cưới của Joong và Dunk diễn ra trong một khu vườn nhỏ ở Chiang Mai, nơi đầy hoa giấy rực rỡ và ánh nắng dịu dàng. Haruto mặc vest, đi giữa hai người cha, là người mang nhẫn, là người nói đầu tiên trong buổi lễ:
“Con không biết cưới là gì, nhưng con muốn ba nhỏ và ba lớn luôn ở với nhau, luôn ôm con mỗi tối và luôn ăn cơm cùng nhau mỗi ngày.”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.