LƯU Ý: NẾU AI KHÔNG MUỐN BIẾT TÌNH CẢM CỦA POND MÀ MUỐN ĐỢI VỀ SAU THÌ KHÔNG NÊN ĐỌC CHAP NÀY NHA
——————–
Sau cái ôm với Pi tôi rời khỏi nhà hàng để tìm Phuwin. Tôi cứ nghĩ người đưa Pi đến đây là tài xế nên tôi không để ý nhưng vừa nãy Pi nói với tôi: \”Phuwin đưa em tới, cậu ấy nói đi đón bạn rồi sẽ quay lại…\” đặt xe cho Pi xong tôi rời khỏi nhà hàng định đi tìm Phuwin. Rồi tôi chợt khựng lại, Phuwin đâu nhiều bạn đủ thân thiết để giới thiệu với Pi. Ngoài tôi ra thì cũng chỉ có Pit và Kan là đủ thân thiết nhưng họ cũng đâu liên quan gì. Hay mấy người bạn trong khoa của em ấy cũng đâu đủ thân đến mức giới thiệu với Pi. Trong tâm trí tôi nổi lên một suy nghĩ bắt buộc tôi phải lái xe về nhà.
Về tới nhà, tôi nhìn từ ngoài vào, trong sân chỉ có vài ánh đèn từ trên tường còn trong nhà thì không có nổi một ánh đèn. Trong tôi dâng lên tia lo lắng cùng nỗi sợ hãi, tôi có cảm giác như bản thân đã mất đi điều gì đó rất quan trọng. Bước vào nhà, điều gì đó thôi thúc tôi tiến nhanh về phía phòng ngủ của Phuwin. Mở tủ đồ ra tôi thấy bên trong trống không, không còn một bộ quần áo nào cả, tìm khắp phòng cũng không thấy đồ vật nào của em như thể em chưa từng tồn tại ở đây. Tôi đưa mắt nhìn lên tủ phía đầu giường, đập vào mắt tôi là ba chữ \’ĐƠN LY HÔN\’, bên cạnh còn có một bức thư và hộp nhẫn kết hôn của chúng tôi.
Tôi suy sụp ngồi xuống giường, không dám tin kia là sự thật. Mở máy ra tôi vội vàng gọi cho Kan nhưng câu trả lời tôi nhận được là không thấy Phuwin. Bấm vào dãy số khác, là số của Pit, tôi nhấc máy gọi cậu ấy. Sau một hồi đổ chuông thì cũng có người nghe.
\”Alo Pit, cậu có thấy Phuwin đâu không?\” Tôi vội vàng vào luôn vấn đề chính.
\”Ồ, xem ai gọi hỏi về Phuwin này. Tôi tưởng giờ này anh phải đang hạnh phúc bên tình yêu mới chứ sao lại gọi tôi mà hỏi về \’vợ\’ anh vậy?\” Pit dùng giọng điệu mỉa mai nói với tôi.
\”Này đừng đùa nữa, Phuwin đang ở chỗ cậu phải không?\” Tôi mất kiên nhẫn hỏi lại.
\”Vậy có vẻ như anh chưa đọc bức thư nó để lại rồi. Bạn tôi buông tha cho anh rồi đó, nó đếch cần cái danh nghĩa \’bạn thân\’ kia của anh. Không phải nó giúp anh tìm được tình yêu rồi sao, vậy thì nó cũng phải tìm tình yêu mới cho mình chứ. Anh hãy cứ sống vui vẻ bên thứ người yêu mới kia đi và đừng làm phiền bạn tôi nữa!\”
\”Cậu đừng nói Pi như vậy, dù gì Pi cũng là bạn tốt của Phuwin đó.\”
\”Vậy thì sao chứ, đồ ngu ngốc như anh không xứng đáng có được bạn tôi!\”
Tiếng tắt máy vang lên, có vẻ Pit đang rất hận tôi. Tôi vẫn chưa biết Phuwin ở đâu nhưng nghe Pit nói về bức thư tôi liền mở ra, đập vào mắt tôi là vài giọt nước mắt làm nhòe cả màu mực. Em ấy viết:
Dưới đây là bức thư tạm biệt của một người bạn thân từ nhỏ, kết hôn qua hôn ước nhưng vẫn chưa nhận ra tình cảm của mình:
\”Gửi châu báu của em!
Em đã suy nghĩ rất nhiều trước khi viết lá thư này. Có lẽ khi anh đọc bức thư này em đã rời khỏi đất nước này, nơi mà em đã cùng anh gắn bó từ nhỏ tới giờ.