Chiếc xe chở chúng tôi lao vun vút qua những con phố nhuốm màu đèn vàng, để lại phía sau những âm thanh ồn ào của thành phố đang chuyển mình vào đêm. Tôi ngồi cạnh cửa sổ, ánh mắt dõi theo những dãy nhà nối nhau lướt qua, lòng thấp thỏm xen lẫn bối rối. Cảm giác có gì đó đang chờ mình ở phía trước-một điều mà tất cả mọi người xung quanh dường như đều biết, trừ tôi-khiến từng nhịp tim như đập chậm hơn thường lệ.
\”Anh nghĩ mình sẽ đi đâu?\” Fourth hỏi, ngồi phía trước cạnh Gemini, giọng như đang cố giấu một điều gì đó sau vẻ thản nhiên thường ngày.
\”Tới một quán bar?\” Tôi đoán, nửa thật nửa đùa. \”Hay karaoke?\”
Gemini liếc nhìn tôi qua kính chiếu hậu, môi cười nửa miệng. \”Cứ đợi tới nơi là biết. Tụi em không làm anh thất vọng đâu.\”
Tôi chỉ khẽ cười, gật đầu. Cảm giác bị che giấu khiến tôi hơi khó chịu, nhưng cũng phần nào khiến tôi tò mò. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi gần như quên mất mình đang bị tổn thương, rằng trong lòng tôi vẫn còn một vết xước mang tên Pond.
Khoảng hai mươi phút sau, xe dừng trước một căn biệt thự nhỏ nằm tách biệt bên rìa thành phố. Ánh đèn dịu dàng hắt ra từ những ô cửa kính khiến nơi này vừa ấm cúng, vừa như được cắt ra từ một bộ phim tình cảm lãng mạn. Tôi nhìn quanh, lúng túng.
\”Đây là nhà ai?\” Tôi hỏi, giọng khẽ.
\”Bạn của Dunk,\” Joong trả lời, mở cửa bước xuống. \”Chị ấy cho mượn tối nay.\”
Dunk? Tôi cau mày, cảm giác nghi hoặc trong tôi lại trỗi dậy. Tôi nhớ tới buổi trò chuyện ban chiều, tới ánh mắt đầy ngập ngừng của anh. Hình như… mọi người đều đang giữ một bí mật gì đó.
\”Đi đi, tối nay là của anh đó.\” Tôi vẫn chưa kịp hỏi thêm thì Fourth kéo tay tôi lại, thì thầm:
Tôi bị dẫn vào trong giữa tiếng chào hỏi rộn rã. Không gian bên trong được trang trí đơn giản nhưng trang nhã. Dọc hành lang là những dây đèn lấp lánh, những bó hoa nhỏ treo dọc theo cầu thang, những khung hình in ảnh kỷ niệm tôi từng chụp cùng mọi người-và cả với Pond.
Tôi dừng lại trước một tấm ảnh. Là ảnh ngày cưới của tôi và Pond, dù lúc đó không thật sự vui nhưng tôi đã cảm thấy hạnh phúc khi cưới được người mình yêu. Bên dưới còn có lời nhắn: \”Xin lỗi em vì ngày hôm đó.\”
Trái tim tôi chùng xuống. Tôi quay sang thì thấy Dunk đứng sau lưng, tay cầm một ly rượu nhẹ.
\”Nhớ ra rồi à?\” Anh hỏi.
\”Nhiều kỷ niệm quá, em không biết là có người giữ lại mấy tấm hình đó.\” Tôi gật đầu, cố mỉm cười.
\”Có những thứ tưởng đã trôi qua, nhưng người ta vẫn âm thầm lưu giữ… để rồi một ngày có thể dùng nó nhắc em rằng mình đã đi được bao xa.\”
Tôi nhìn Dunk, ánh mắt như muốn hỏi điều gì đó nhưng rồi lại thôi. Tôi cảm nhận rõ ràng rằng mọi thứ đêm nay được sắp đặt rất kỹ, từ vị trí khung ảnh, ánh đèn, âm nhạc dịu nhẹ trong phòng đến cả những gương mặt quen thuộc đang cố gắng không để lộ điều gì.
Khoảng tám giờ đúng, mọi người tụ lại ở sảnh chính. Tôi đứng giữa căn phòng, lòng bắt đầu cảm thấy bồn chồn. Fourth đứng gần tôi nhất, mắt lấp lánh. Mork với Pi từ đâu đó bước ra, tay nắm tay như thường lệ. Pit và Nan thì thỉnh thoảng lại liếc về phía cầu thang, như đang chờ đợi một ai đó.