Tôi bật dậy. Như thể nếu không làm gì đó, tôi sẽ phát điên lên mất. Những câu hỏi liên tục văng vẳng trong đầu: Tại sao? Kể từ khi nào? Và tôi, trong tất cả những điều đó, là ai? Không thể chịu nổi cảm giác lạc lõng ấy, tôi với lấy điện thoại.
Tôi gõ tên Pond, màn hình hiển thị dòng chữ \”đang gọi\”, nhưng tôi không đủ can đảm để nhấn nút. Tôi sợ giọng nói của anh sẽ khiến tôi sụp đổ. Sợ những lời giải thích trôi chảy sẽ khiến tôi mềm lòng trước khi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tôi chần chừ, rồi tắt màn hình. Chỉ năm giây sau, tôi lại mở lên, bấm số của Fourth.
\”Em nghe đây.\”
Giọng cậu vang lên, tươi tắn như mọi khi. Tôi định nói gì đó nhưng cổ họng nghẹn ứ.
\”Phuwin? Anh sao thế? Sao không nói gì?\”
\”…Fourth… anh có thể qua nhà em không?\” Tôi cố gắng giữ giọng bình tĩnh. \”Một lát thôi.\”
\”Anh chờ em, em đến ngay.\”
Tôi tắt máy, gục đầu xuống gối. Mười phút sau, chuông cửa vang lên. Tôi không nghĩ mình đã kịp thay đồ hay sửa soạn gì, chỉ mở cửa trong trạng thái rũ rượi. Fourth nhìn tôi, ánh mắt lập tức thay đổi.
\”Anh sao vậy?\” Cậu bước vào, đặt túi đồ xuống, không hỏi thêm gì. Cậu ngồi xuống cạnh tôi, đưa tay vuốt nhẹ lưng tôi như dỗ dành một đứa trẻ.
Tôi im lặng. Vài phút trôi qua, rồi như một cái đê vỡ, nước mắt tôi trào ra, không thể kiềm chế. Tôi khóc—không phải vì bị bỏ rơi, mà vì bị phản bội niềm tin, vì cả thế giới nhỏ bé tôi từng tin tưởng vừa sụp đổ trước mắt.
\”Em… em thấy Pond hôm nay không?\” Tôi nghẹn ngào hỏi. Fourth lắc đầu.
\”Không. Từ sáng giờ em lo chuẩn bị đón bố mẹ bác sĩ Gem. Sao vậy, có chuyện gì xảy ra à?\”
Tôi kể lại mọi thứ, từng chi tiết một, kể cả ánh mắt, nụ cười của Pond khi thử nhẫn vào tay chị ấy. Fourth ngồi nghe, không ngắt lời, chỉ siết tay tôi chặt hơn khi tôi run lên.
\”Anh có chắc… là anh không nhầm?\” Fourth hỏi sau khi tôi ngừng nói.
\”Tay áo, tóc, dáng người… là Pond. Em biết anh không bao giờ nhầm.\” Tôi thở dài. \”Anh không hiểu… tại sao?\”
Fourth im lặng, rồi cậu đứng dậy rót cho tôi ly nước, đặt vào tay tôi.
\”Em không biết Pond đang nghĩ gì, nhưng nếu anh chưa nghe từ miệng anh ấy, thì đừng để tim mình tự viết ra kịch bản đau lòng nhất.\”
Tôi gật đầu, nhưng biết mình không thể ngừng suy nghĩ. Tôi cầm điện thoại lên một lần nữa, tay run run mở hộp tin nhắn, nhập vài chữ:
\”Anh đang ở đâu?\”
…nhưng rồi lại xóa đi. Không gửi. Có lẽ tôi chưa sẵn sàng để đối mặt.
Tối hôm ấy, tôi không ăn gì. Cũng chẳng ngủ được. Fourth ở lại ngủ cùng tôi, chỉ để chắc rằng tôi sẽ không làm điều gì dại dột. Cậu không nói nhiều, chỉ lặng lẽ nằm bên cạnh, một tay đặt lên tay tôi như lời nhắc: Có em ở đây.
Sáng hôm sau, tôi mở điện thoại. Một tin nhắn từ Pond:
\”Anh xin lỗi vì hôm qua không đi cùng em được. Tối qua về muộn, giờ anh đang trên đường đến bệnh viện. Có gì anh gọi em sau nhé.\”