[Pondphuwin] Đừng Làm Bạn Nữa – 48. lừa dối?… – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 41 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Pondphuwin] Đừng Làm Bạn Nữa - 48. lừa dối?...

Chớp mắt một cái, tám năm đã trôi qua trên mảnh đất này. Tôi từng lo lắng không biết khi trở về nước sẽ đối diện với Pond như thế nào, nhưng đó là trước khi gặp lại anh ở đây.

Ngày đầu tiên đặt chân đến nước này, tôi chẳng nghĩ gì xa xôi ngoài chuyện học. Một mình với hành lý, lạc lõng giữa dòng người xa lạ, tôi từng tin rằng mình chỉ đến để hoàn thành ước mơ rồi sẽ quay về. Nhưng rồi mọi thứ thay đổi khi Pond xuất hiện. Từng ngày, từng bước chân anh đồng hành, tôi dần có thêm lý do để ở lại.

Tám năm thoáng chốc vụt qua-ba năm theo đuổi ngành học mơ ước và năm năm bên cạnh người tôi thương. Chúng tôi đã cùng nhau trải qua bao vui buồn, vượt qua không ít thử thách để có được ngày hôm nay. Có những ngày tôi mệt mỏi vì công việc, vì học hành, vì cảm giác lạc lõng nơi đất khách, nhưng chỉ cần quay về nhà, thấy Pond đợi mình với món canh nóng và một nụ cười, mọi áp lực bỗng tan biến.

Tôi từng nghĩ chỉ cần như vậy, cuộc sống đã viên mãn… cho đến hôm nay.

Hôm nay, sau bao cuộc gọi hờn dỗi của mẹ thì tôi và Pond quyết định quay về Thái.

Đáng lẽ ra hôm nay Pond sẽ phải đi cùng tôi để mua đồ mang về làm quà, nhưng đột nhiên anh ấy nói bệnh viện gọi đến báo có việc gấp nên không thể đi cùng. Thế là tôi lại phải đi một mình, với danh sách dài dằng dặc.

\”Không biết ngày quái quỷ gì mà ai cũng bận hết vậy.\” Tôi lẩm bẩm, đẩy xe hàng vào siêu thị.

Cũng phải kể lại chút xíu cho bớt ấm ức.

\”Fourth ơi, bé iu của anh hôm nay có rảnh không, đi mua đồ với anh chút đi.\” Tôi nhấc máy gọi cho Fourth.

\”Anh đi mua đồ chuẩn bị về nước hả? Chắc P\’Pond bận anh mới tìm đến em đúng không.\”

\”Thắng bé này, sao em cái gì cũng biết vậy, nhưng mà đi với anh đi, đi mà.\”

\”Anh yêu của em, em cũng muốn lắm. Nhưng xui cho anh rồi, hôm nay ba mẹ bác sĩ Gem đến nên em phải lo cho nhà chồng tương lai rồi. Vậy nhé, tạm biệt anh.\”

\”Ơ này…\”

Chưa kịp hết câu, đầu dây bên kia đã tắt phụp. Tôi thở dài, gọi cho Dunk và Pit. Dunk thì bận trực bệnh viện, còn Pit-cái tên phiền phức ấy-thì nói đang \”hâm nóng tình cảm\”. Yêu nhau năm năm còn phải hâm gì nữa không biết.

Còn lại mình tôi với cái danh sách dài như sớ Táo quân, ghi chú từ mẹ, bố, em gái, ông bà nội ngoại hai bên, cô chú bạn bè đủ cả. Hôm nay chắc chỉ chọn được vài món cho bố mẹ và ông bà, mấy hôm nữa sẽ quay lại gom nốt.

Tôi đang loay hoay lựa một hộp trà thảo mộc cho mẹ Pond thì ánh mắt bất chợt dừng lại ở cửa tiệm trang sức bên kia đường. Không hiểu vì sao tôi lại quay sang nhìn. Chỉ là một cửa hàng bình thường thôi mà, nhưng có điều gì đó khiến tim tôi khựng lại.

\”Đi ngang cái tiệm trang sức này mấy lần rồi mà chưa bao giờ ghé,\” tôi lẩm bẩm, định bụng sẽ đi thẳng. Nhưng đúng lúc đó, mắt tôi như bị kéo chặt lại bởi một khung cảnh sau tấm kính sáng choang kia.

Bên trong, một đôi nam nữ đang đứng cạnh nhau, cùng xem một khay nhẫn được nhân viên bày ra.

Ban đầu tôi không để tâm lắm. Chắc là đôi nào đó đang chuẩn bị đính hôn. Nhưng khi người con gái ấy quay nhẹ sang bên, lộ rõ gương mặt quen thuộc, tôi sững lại.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.