Những ngày tháng sau khi mối quan hệ của chúng tôi chính thức được xác nhận, cuộc sống của tôi như được khoác lên một tấm áo mới, rực rỡ và ấm áp. Mọi thứ xung quanh dường như vẫn thế, nhưng trong tâm hồn tôi, một sự thay đổi diệu kỳ đã diễn ra. Tôi không còn là Phuwin cô đơn, mang trong mình những vết thương lòng và sự hoài nghi về tình yêu. Tôi giờ đây là Phuwin của Pond, và anh ấy cũng là của tôi, một sự gắn kết bền chặt.
Mỗi buổi sáng, tôi thức dậy với một tin nhắn ấm áp từ anh, \”Chúc buổi sáng tốt lành, bé nhỏ của anh,\” kèm theo một biểu tượng mặt trời rạng rỡ. Những tin nhắn ấy như một liều thuốc tiên, xua tan mọi mệt mỏi và lo âu, mang đến cho tôi một ngày mới tràn đầy năng lượng. Buổi trưa, chúng tôi cùng nhau ăn trưa ở căng tin bệnh viện, những ngón tay đan chặt dưới gầm bàn, trao nhau những ánh nhìn lén lút đầy ngọt ngào. Những buổi chiều tan làm, tôi thường đợi anh ở cổng bệnh viện, cùng tôi đi dạo về nhà, kể cho tôi nghe những câu chuyện vụn vặt trong ngày, những niềm vui nho nhỏ, những nỗi buồn thoáng qua.
Những buổi tối cuối tuần, chúng tôi dành trọn thời gian cho nhau. Có khi là cùng nhau nấu những món ăn đơn giản nhưng ấm cúng, cùng nhau xem những bộ phim yêu thích, có khi là cùng nhau đi dạo công viên, ngắm nhìn bầu trời đầy sao. Có lần, anh đưa tôi đến một quán cà phê nhỏ, ấm cúng, nơi có một sân thượng nhìn ra toàn cảnh thành phố. Chúng tôi ngồi đó, lặng lẽ ngắm nhìn ánh đèn lung linh, tay nắm chặt tay, cảm nhận sự bình yên và hạnh phúc lan tỏa trong từng hơi thở.
Tôi nhớ có một buổi tối, khi chúng tôi đang ngồi trên sân thượng, anh đột nhiên quay sang nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng như ánh trăng rằm.
\”Phuwin,\” anh gọi tên tôi, giọng trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh lặng. \”Em có biết điều gì khiến anh hạnh phúc nhất không?\”
Tôi lắc đầu, tò mò nhìn anh, chờ đợi câu trả lời từ trái tim anh.
\”Là khi được nhìn thấy em cười,\” anh nói, đưa tay lên vuốt nhẹ má tôi, ánh mắt tràn đầy yêu thương. \”Nụ cười của em giống như ánh mặt trời, xua tan mọi bóng tối trong lòng anh.\”
Tôi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, những cảm xúc ngọt ngào trào dâng trong lồng ngực. Tôi không biết phải nói gì, chỉ có thể nhìn anh, mỉm cười, để anh thấy rằng nụ cười của tôi cũng là dành cho anh.
\”Anh biết em đã trải qua nhiều chuyện buồn,\” anh nói tiếp, giọng đầy xót xa, như thể anh đang cảm nhận được những nỗi đau mà tôi đã từng trải qua. \”Nhưng anh hứa, từ giờ trở đi, anh sẽ luôn ở bên cạnh em. Anh sẽ bảo vệ em, che chở cho em, và mang đến cho em thật nhiều hạnh phúc.\”
Tôi cảm thấy mắt mình cay cay, những giọt nước mắt hạnh phúc chực trào ra. Tôi không ngờ rằng, sau tất cả những gì đã xảy ra, tôi vẫn có thể tìm thấy một người yêu thương tôi đến vậy, một người sẵn sàng dành cả cuộc đời để mang đến cho tôi hạnh phúc.
\”Cảm ơn anh, Pond,\” tôi nói, giọng nghẹn ngào, những giọt nước mắt lăn dài trên má. \”Cảm ơn anh vì đã đến bên em.\”
Anh mỉm cười, ôm tôi vào lòng, vòng tay ấm áp của anh như một vòng tay bảo vệ, che chở cho tôi khỏi mọi sóng gió cuộc đời.
\”Không có gì phải cảm ơn cả, Phuwin. Được yêu em là điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời anh.\”
Những lời nói của anh như một lời hứa, một sự đảm bảo, một lời thề nguyện. Tôi cảm thấy mình thật may mắn khi có anh bên cạnh. Anh không chỉ là người yêu, mà còn là người bạn, người anh, người luôn lắng nghe và thấu hiểu tôi. Anh là người đã xoa dịu những vết thương lòng của tôi, là người đã mang đến cho tôi niềm tin vào tình yêu.