[Pondphuwin] Đừng Làm Bạn Nữa – 45. mọi chuyện được giải đáp – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 26 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Pondphuwin] Đừng Làm Bạn Nữa - 45. mọi chuyện được giải đáp

Tôi tiến về phía bàn mà Pond đang ngồi, nhưng càng tiến đến tôi càng thấy có gì đó không đúng. Bên cạnh Pond còn có một người khác, nhìn bóng dáng đó tôi cảm thấy có chút quen nhưng cũng lạ, chẳng lẽ đó là…
__________

…là Pi, tại sao cậu ấy lại ở đây cơ chứ? Tôi nên làm gì bây giờ?

Tôi đứng khựng lại, tim đập mạnh đến mức tưởng chừng có thể nghe thấy. Là Pi, cậu ấy ngồi cạnh Pond, dáng vẻ thoải mái, tự nhiên, rất thân thiết.

Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Pond chưa từng nhắc gì về việc Pi đang ở Anh, cũng không nói là hôm nay sẽ có người khác đi cùng. Cảm giác khó chịu dâng lên trong tôi. Tôi có đang vô tình xen vào giữa họ không?

Tôi do dự, muốn quay đi nhưng Pond đã nhìn thấy tôi. Anh vẫy tay, nụ cười có chút bối rối với tôi. Không còn đường lui, tôi đành tiến lại gần bàn, cố gắng giữ bình tĩnh.

\”Phuwin, hôm nay anh có nói với em là đi đón một người bạn, đó là Pi. Anh đã muốn nói với em lúc đó nhưng Pi không cho, em ấy nói muốn tạo bất ngờ cho em.\” Pond lập tức giải thích khi tôi vừa ngồi xuống.

\”Đúng vậy, mình muốn cho cậu bất ngờ đó. Mình nghe P\’Pond nói cậu đang ở anh nên mình lập tức bay sang đây để gặp cậu. Năm đó tự nhiên cậu đi mà không từ biệt, mình nhớ cậu chết mất.\” Pi chuyển sang ngồi cạnh tôi rồi than

\”Mình xin lỗi Pi, năm đó mình có chút chuyện nên phải đi gấp.\” Tôi bối rối trả lời.

\”Không sao đâu, mình hiểu mà,\” Pi cười tươi, vỗ nhẹ lên vai tôi. \”Quan trọng là bây giờ chúng ta gặp lại rồi.\”

Tôi gượng cười đáp lại, nhưng trong lòng rối bời. Ánh mắt của Pond nhìn tôi đầy dịu dàng, nhưng khi nhìn sang Pi, ánh mắt ấy lại trở nên ấm áp khác thường. Tôi cố gắng không để bản thân suy diễn, nhưng quá khứ vẫn cứ hiện lên trong đầu tôi.

Năm đó, Pond từng yêu thầm Pi và nhờ tôi giúp đỡ để theo đuổi cậu ấy. Tôi đã cố gắng hết sức làm “cầu nối” cho họ, dẫu cho lòng mình cứ nhói lên từng chút một. Bây giờ, khi Pi bất ngờ xuất hiện trước mặt tôi và Pond, tôi không thể không tự hỏi liệu những cảm xúc cũ có quay lại hay không. Liệu Pond có còn tình cảm với Pi? Còn những lời mà anh ấy nói với tôi, chúng có thật sự chân thành hay chỉ là sự thay thế nhất thời?

\”Phuwin, cậu sao vậy?\” Pi khẽ lay tay tôi, ánh mắt đầy lo lắng.

Tôi giật mình, nhận ra mình đã im lặng quá lâu. \”À, không có gì đâu. Mình chỉ hơi bất ngờ thôi.\”

Tôi cố gắng ăn uống như bình thường, nhưng mọi thứ trở nên vô vị. Tôi chẳng còn tâm trí để quan tâm đến những món ăn trước mặt. Cảm giác nghẹn ngào cứ dâng lên trong cổ họng, khiến tôi phải cúi đầu uống nước liên tục để kìm nén.

\”Phuwin, cậu còn nhớ lần trước chúng ta đi ăn ở quán đó không? Cậu đã làm đổ nước lên người mình rồi cứ xin lỗi mãi,\” Pi cười lớn, đôi mắt cong lên đáng yêu.

Tôi khẽ gật đầu, cố gượng cười. \”Ừ, mình nhớ.\”

\”Từ đó mình mới biết cậu vụng về thế nào. Nhưng mà dễ thương lắm,\” Pi tiếp tục trêu chọc, khiến Pond cũng bật cười theo.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.