[Pondphuwin] Đừng Làm Bạn Nữa – 41. chuyện này nối tiếp chuyện kia – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 16 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Pondphuwin] Đừng Làm Bạn Nữa - 41. chuyện này nối tiếp chuyện kia

\”Cái gì? Mày đang đùa tao à, Pit?\” Tôi đứng bật dậy, gần như làm đổ đĩa thức ăn trên bàn.

\”Không đùa đâu. Vé máy bay đã trong tay, tao hạ cánh ở Anh khoảng… 12 tiếng nữa thôi.\” Pit bình thản đáp, giọng nó đầy tự tin như thể mọi thứ đã nằm trong kế hoạch từ trước.

\”Pit, mày không thể cứ thế mà xuất hiện như vậy được! Tao còn chưa sẵn sàng gặp ai lúc này, tao muốn ở một mình mà…\” Tôi hoàn toàn bất ngờ trước thông tin này, tim đập mạnh.

\”Đừng lo, tao đến không phải để gây rối đâu. Tao chỉ muốn giúp mày giải quyết cái đống lộn xộn này thôi. Mày cần một người bên cạnh, mà tao thì luôn sẵn sàng. Với cả, tao cũng \’nhớ\’ mày mà.\” Pit vừa nói vừa cười, giọng nó đầy tự tin và có phần trêu chọc.

Tôi không biết nên phản ứng thế nào. Một phần trong tôi muốn từ chối, muốn giữ khoảng cách để tự mình giải quyết mọi chuyện. Nhưng phần khác lại cảm thấy an tâm khi biết Pit sắp đến, ít nhất tôi sẽ không phải đối mặt với tất cả những cảm xúc phức tạp này một mình.

\”Thôi được rồi, tao chịu thua mày. Nhưng nhớ là không có trò gì kỳ cục nữa nhé.\” Tôi thở dài, đồng ý miễn cưỡng.

\”Yên tâm đi, bạn yêu. Tao sẽ làm tất cả để giúp mày sáng tỏ mọi chuyện, dù mày có muốn hay không.\” Pit đáp lại, tiếng cười của nó vẫn vang lên rộn ràng qua điện thoại.

Tôi cúp máy, ngồi thừ người ra một lúc, trong lòng ngổn ngang với hàng loạt suy nghĩ. Pit sắp đến đây. Pond đang ở đây. Và tôi, bị kẹt vào kế hoạch chết tiệt của Pit, ảnh hưởng tới cuộc đời của tôi.

Pit sẽ hạ cánh sau khoảng 12 tiếng nữa, có nghĩa là tôi sẽ phải đi đón nó lúc 8 giờ tối. Có vẻ như tôi lại phải gọi người tới dọn dẹp phòng rồi. Căn nhà ở Anh này có Joong, Dunk và tôi ở, dù không còn giúp việc ở trong nhà vì khi cả nhà từ Anh về lại Thái chúng tôi đã đề nghị mẹ cho mọi người nghỉ vì chúng tôi muốn có sự riêng tư nhưng thỉnh thoảng vẫn có người đến dọn dẹp đều đặn cho chúng tôi.

Sau khi sắp xếp người dọn phòng xong tôi liền xuống phòng khách ngồi xem tivi, chợt điện thoại bỗng đổ chuông. Tôi nhìn màn hình và thấy tên của Pond hiện lên. Trong lòng tôi bất giác căng thẳng, vì tôi biết cuộc trò chuyện này không thể tránh khỏi mãi được.

\”Phuwin, em có rảnh không?\” Giọng của Pond vang lên qua điện thoại, bình thản nhưng có chút xa cách.

Tôi ngập ngừng trả lời: \”Có… Có chuyện gì không anh?\”

\”Anh muốn gặp em để nói chuyện,\” Pond nói, không vòng vo.

Tim tôi nhói lên. \”Nói chuyện ư?\” Tôi lập tức nghĩ đến mọi thứ đã xảy ra gần đây-từ cảm xúc bối rối của tôi với anh ấy cho đến kế hoạch thất bại của Dunk. Tôi không chắc mình đã sẵn sàng cho một cuộc đối thoại thẳng thắn.

\”Chắc tối nay không được rồi,\” tôi vội vàng tìm cách từ chối. \”Pit sắp đến thăm em và em cần ra sân bay đón cậu ấy.\”

\”Pit ư?\” Pond im lặng trong giây lát. \”Anh không biết cậu ấy đến.\”

\”Ừ… Nó đến bất ngờ lắm, chỉ mới báo em sáng nay,\” tôi cố gắng giải thích, nhưng cảm giác có gì đó lạ trong giọng Pond. Tôi không thể hiểu rõ, nhưng có lẽ anh ấy không hài lòng về việc này.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.