Khi Pond đến đón tôi, anh vẫn giữ nụ cười ấm áp thường ngày. Nhưng tôi nhận thấy trong ánh mắt anh có chút gì đó khác lạ, như thể anh đang phân vân hoặc suy nghĩ rất nhiều về một điều gì đó. Điều này càng khiến tôi thêm tò mò và lo lắng.
\”Anh muốn nhờ em giúp việc gì vậy, Pond?\” Tôi hỏi ngay khi vừa bước lên xe, không thể kìm nén được sự tò mò.
Pond cười nhẹ, nhìn tôi qua gương chiếu hậu. \”Cũng không phải việc gì quá to tát đâu, Phuwin. Anh chỉ muốn nhờ em giúp một chút trong việc chuẩn bị cho hội chợ sắp tới. Nhưng có một điều anh muốn hỏi ý kiến của em.\”
Tôi gật đầu, chờ đợi Pond tiếp tục. Anh dừng xe ở quán cà phê quen thuộc của chúng tôi, và sau khi gọi đồ uống, chúng tôi ngồi xuống bàn. Pond trông có vẻ nghiêm túc hơn thường ngày, điều này khiến tôi càng thêm lo lắng.
\”Phuwin,\” Pond bắt đầu, giọng anh trầm xuống. \”Anh biết em là người mà anh có thể tin tưởng nhất. Anh có điều này muốn nhờ em, nhưng anh cần sự trung thực và ý kiến chân thành của em.\”
\”Anh nói đi, em sẽ giúp hết sức mình.\” Lòng tôi chợt nặng trĩu, nhưng tôi vẫn gật đầu.
Pond hít một hơi thật sâu, rồi nói tiếp: \”Anh có tình cảm với Pi. Anh nghĩ đã đến lúc anh phải thổ lộ tình cảm với Pi và anh cũng cảm nhận được rằng em và Pi đang trở nên thân thiết hơn. Vậy nên anh muốn em giúp\”
Tôi cảm thấy tim mình như thắt lại. Điều mà tôi sợ nhất cuối cùng cũng đến. Pond đang hỏi ý kiến tôi về việc thổ lộ tình cảm với Pi— người mà tôi cũng đang dần thân thiết. Tôi phải lựa chọn giữa việc giữ im lặng và ủng hộ Pond, người mà tôi yêu từ lâu, hay bày tỏ tình cảm đã nảy sinh từ lâu của bản thân.
Cố giữ giọng nói bình tĩnh, tôi hỏi: \”Anh chắc chắn về điều này chứ? Anh nghĩ Pi cũng có cảm tình với anh sao?\”
Pond gật đầu, nhìn tôi với ánh mắt nghiêm túc. \”Anh không biết chắc chắn, nhưng anh muốn thử. Anh không muốn lãng phí thêm thời gian nếu có cơ hội. Nhưng anh cần sự ủng hộ của em, vì em là người hiểu anh nhất.\”
Lúc đó, tôi như đứng giữa hai con đường. Một bên là suy nghĩ muốn bày tỏ tình yêu với Pond, bên còn lại là nỗi sợ hãi sẽ mất đi tình bạn này. Tôi phải đưa ra quyết định, dù biết rằng quyết định ấy có thể khiến tôi mất đi cả hai người.
Cuối cùng, tôi hít một hơi sâu và mỉm cười nhẹ. \”Nếu anh thực sự muốn, em sẽ luôn ở đây ủng hộ anh. Em chỉ mong anh được hạnh phúc, Pond.\”
\”Cảm ơn em, Phuwin. Anh biết rằng em luôn là người bạn tuyệt vời nhất.\” Pond mỉm cười nhẹ nhõm, rồi nắm lấy tay tôi, siết chặt.
Tôi cười đáp lại, dù trong lòng trào dâng một nỗi buồn không thể nói thành lời. Pond đã đưa ra quyết định, và tôi cũng vậy. Nhưng liệu tôi có thể tiếp tục đứng bên cạnh và ủng hộ anh như một người bạn thực sự không? Chỉ thời gian mới có thể trả lời.
Bỗng điện thoại Pond vang lên, là mẹ Kae gọi tới. Tôi và Pond thân nhau từ nhỏ vì 2 gia đình quen biêt nhau nên chúng tôi coi mẹ đối phương như mẹ của chính mình. Pond nhìn vào màn hình điện thoại, rồi xin lỗi tôi bằng một nụ cười nhẹ trước khi nghe máy. Tôi ngồi đó, lắng nghe cuộc trò chuyện một cách lơ đãng, không thể ngừng suy nghĩ về những cảm xúc đang xoáy trong lòng.