[Pondphuwin] Đừng Làm Bạn Nữa – 29. \”Xin chào, hôm nay của bạn như thế nào?\” – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 14 lượt xem
  • 9 tháng trước

[Pondphuwin] Đừng Làm Bạn Nữa - 29. \"Xin chào, hôm nay của bạn như thế nào?\"

\”Xin chào, hôm nay của bạn như thế nào?\”

Chớp mắt đã hai năm trôi qua bây giờ tôi đang học năm cuối, tôi đã dần quen và yêu thích với cuộc sống ở đây. Như thói quen tôi đăng lên trang cá nhân mạng xã hội của mình một câu hỏi như mọi hôm \”Xin chào, hôm nay của bạn như thế nào?\”. Không biết bằng cách nào mà từ một người sống ẩn bây giờ tôi trở thành một nhân vật có lượng người theo dõi kha khá trên mạng xã hội, là nhờ Dunk chăng?

Tôi thích nghe những câu chuyện từ những người theo dõi tôi, tôi mong muốn họ được giải tỏa ở những bài viết này của tôi nên mỗi ngày tôi sẽ đăng câu nhắn ấy. Có thể nghe câu chuyện từ họ, giúp họ được nhẹ lòng hơn và tôi hoặc một số người khác sẽ đưa ra lời khuyên đến những người cần giúp đỡ. Tôi coi đó như việc giết thời gian bởi vì bây giờ Dunk cũng đang trong thời kì thực tập gấp rút cùng những bài luận của năm cuối nên cũng bận rộn hơn. Chúng tôi chẳng có nhiều thời gian với nhau.

Những câu trả lời đến từ mọi người thật sự khiến tôi thấy thú vị. Mỗi người một câu chuyện, một cảm xúc khác nhau. Có người chia sẻ về một ngày vui vẻ với gia đình, có người lại giãi bày những nỗi niềm khó khăn trong công việc, tình yêu. Mỗi lần đọc, tôi như được sống cùng cảm xúc của họ, cảm nhận những thăng trầm mà họ đang trải qua.

Tôi không nhớ rõ từ khi nào mà thói quen này trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mình. Có lẽ là từ sau hôm nói chuyện với Joong, khi tất cả những gì tôi biết về \”anh\” đã dần phai mờ theo năm tháng. Lúc đầu, tôi sử dụng mạng xã hội như một nơi để tìm kiếm sự đồng cảm, nhưng dần dần, nó trở thành cầu nối giữa tôi và những người khác.

Tiếng chuông thông báo vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Một tin nhắn từ tài khoản có tên là \”PoohPooh\” nào đó hiện lên trong hộp thư của tôi.

\”Hôm nay của tôi tệ lắm,\” dòng chữ đầu tiên xuất hiện. Tôi tò mò nhấp vào để đọc tiếp. \”Có khi nào bạn cảm thấy mình đang đi lạc giữa dòng đời không? Tôi không biết mình đang làm gì, hay mình thực sự muốn điều gì nữa.\”

Tôi dừng lại một chút, suy nghĩ về câu hỏi đó. Bất giác, tôi thấy một sự đồng cảm kỳ lạ với người này. Tôi cũng từng lạc lõng như thế, khi bước chân sang đất nước xa lạ này, để chạy trốn khỏi những cảm xúc phức tạp của quá khứ. Cũng có khi tôi tự hỏi mình đang tìm kiếm điều gì, và liệu rằng, mọi sự lựa chọn của tôi có thực sự đúng đắn hay không.

\”Tôi hiểu cảm giác của bạn. Có những lúc tôi cũng cảm thấy như mình đang lạc lối, không biết mình thực sự muốn gì. Nhưng đôi khi, việc cho phép bản thân cảm thấy mơ hồ, không có câu trả lời ngay lập tức, cũng là một cách để tiến về phía trước. Chỉ cần bạn không ngừng tìm kiếm, sớm muộn gì bạn cũng sẽ tìm ra hướng đi cho mình.\” Tôi bắt đầu gõ phím, trả lời người đó.

Tôi gửi tin nhắn và nhìn màn hình một lúc lâu, không chắc người đó có phản hồi lại hay không. Nhưng tôi vẫn cảm thấy nhẹ nhõm. Chỉ cần một người cảm thấy tốt hơn, tôi nghĩ, là đủ.

Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Dunk bước vào, gương mặt cậu ấy tỏ rõ vẻ mệt mỏi nhưng vẫn nở nụ cười quen thuộc.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.