Gia đình tới \’thăm\’ tôi bằng một kì nghỉ dài 1 tháng của họ. Đúng vậy, mọi người không nghe nhầm đâu, họ quyết định ở lại đây trong vòng một tháng và điều đó cũng có nghĩa là tôi tạm phải rời xa kí túc xá thân yêu của mình trong vòng một tháng.
\”DunkDunk, gia đình em ở đây tận 1 tháng lận.\” Tôi nũng nịu nói với Dunk
\”Gia đình em tới thăm em hay đi nghỉ dưỡng vậy?\” Dunk nghi hoặc hỏi tôi.
\”Thăm em chỉ là cái cớ thôi, họ đến đây để đổi địa điểm chơi thôi. Sẵn tiện hai bố của em cũng đang có dự án bên này nữa nên qua xử lí luôn.\” Tôi bĩu môi trả lời lại Dunk.
\”Này Phuwin, em nói thật đi! Sao em bảo nhà em kinh doanh bình thường, bình thường kiểu gì mà có chi nhánh tận bên này.\” Dunk nghiêm túc mặt đối matej với tôi mà chất vấn.
\”Hì hì, em đâu biết gì, tội cho em quá. Thì bố em bảo nhà kinh doanh bình thường, chi nhánh bên này thì em không biết có từ bao giờ.\” Tôi lấp liếm trả lời.
Bỗng từ đâu có một giọng khác chen vào: \”Mọi người đang nói chuyện gì vui vậy?\” Không ai khác ngoài tên Joong Archen.
\”Này, sao ở đâu cũng có mặt cậu hết vậy?\” Tôi liếc nhìn người kia mà nói.
\”Thì sao chứ, nơi nào có DunkDunk nơi đó có tôi, cậu quản được chắc.\” Cậu ta đáp lại bằng một giọng ngứa đòn.
\”Định nói cho cậu chuyện liên quan tới P\’Dunk nhưng thôi, chắc không cần nữa đâu.\” Tôi dùng lại giọng điệu của cậu ta rồi đáp.
\”Thôi mà, xin lỗi đại ca, lần sau em không dám nữa. Nói cho tôi đi.\” Joong xuống giọng năn nỉ tôi.
\”Đi mà.\”
\”Đi.\”
\”Nói cho tôi đi.\”
\”Phuwin, nói tôi biết đi.\”
…
\”Này Archen, em im được chưa.\” Dunk im lặng nãy giờ cuối cùng cũng lên tiếng.
\”Nhưng… nhưng… nhưng cậu ta bắt nạt em.\” Joong giở giọng cún con ra nói với Dunk.
\”Cất cái giọng đấy đi, nghe buồn nôn mất.\” Tôi nói khi thấy Joong giở giọng kia ra.
\”Nói cho mà nghe, gia đình tôi sang đây thăm tôi 1 tháng nên tôi chuyển về sống với họ một tháng. Giờ Dunk đang ở kí túc xá một mình đấy.\”
\”Vãi, gia đình cậu đi nghỉ dưỡng à mà thăm tận 1 tháng.\” Joong bất ngờ hỏi lại tôi.
\”Thăm là cái cớ chứ thật ra họ đổi địa điểm chơi để đỡ chán, bố tôi cũng có công việc bên này nữa.\”
\”Phuwin, cậu là thiếu gia hàng thật giá thật à?\”
\”Thằng bé là thiếu gia hàng thật giá thật đấy, thế mà hồi trước nó nói nhà kinh doanh bình thường.\” Dunk trả lời luôn câu hỏi của Joong, sẵn tiện bóc phốt tôi.
\”Như này mà cậu bảo bình thường, chắc tôi phải đi ăn mày mất.\”
Tôi nhận được thông báo tin nhắn từ điện thoại, mẹ tôi nhắn đến. Mẹ nói muốn mời Dunk đến ăn cơm, cũng muốn gặp Dunk ở ngoài để cảm ơn vì giúp đỡ tôi. Tôi nhắn đáp lại mẹ rồi ngẩng đầu lên nói với Dunk.