Sáng hôm sau, tôi dậy sớm hơn mọi khi. Ánh nắng ban mai len lỏi qua rèm cửa sổ, nhưng lòng tôi thì nặng trĩu. Hôm nay là ngày cuối cùng tôi còn ở đây trước khi rời xa tất cả. Tôi nhìn quanh phòng, hành lý đã gọn gàng sẵn sàng cho chuyến đi du học, nhưng tâm trí tôi vẫn lạc lối. Tôi đã giấu Pond suốt những ngày qua, và đến hôm nay, điều đó càng khiến tôi cảm thấy nặng nề hơn.
Tôi bước xuống nhà, định ra ngoài sớm một chút để không phải đối diện với ánh mắt dò hỏi của anh. Nhưng khi tôi vừa ra khỏi phòng thì đã thấy Pond ngồi ở bàn ăn, mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.
\”Em dậy sớm thế?\” Anh quay lại, mỉm cười, có lẽ là nụ cười dịu dàng mà tôi sẽ nhớ mãi.
\”Ừm, còn nhiều việc phải chuẩn bị mà.\” Tôi cố gắng giữ giọng điệu bình thường, nhưng không thể giấu được nỗi lo lắng trong lòng.
\”Em bận rộn quá nhỉ? Mấy hôm nay em chẳng ra khỏi phòng, làm gì mà căng thẳng vậy?\” Pond hỏi, giọng anh nhẹ nhàng nhưng lại khiến tôi thấy lo sợ.
\”À, chỉ là… vài dự án lồng tiếng và một số giấy tờ phải hoàn thành thôi.\” Tôi trả lời, không dám nhìn vào mắt anh.
Pond nhìn tôi một lúc, dường như cảm nhận được điều gì đó. \”Phuwin, em có chắc không có chuyện gì chứ? Em trông… khác lắm.\”
Tôi khựng lại, trái tim như thắt lại trong lồng ngực. Tôi không thể nói dối mãi, nhưng cũng không thể nói thật được. Nếu nói, tôi sẽ phải đối mặt với những cảm xúc mà tôi đã cố chôn vùi. Và tệ hơn, tôi sẽ phải đối diện với viễn cảnh Pond tỏ tình với Pi, còn tôi sẽ chỉ là người đứng ngoài, nhìn người mình yêu chọn người khác.
\”Không có gì đâu, anh đừng lo,\” tôi lại trả lời, giọng điệu cố gắng nhẹ nhàng hơn, nhưng chính tôi cũng cảm thấy sự yếu đuối trong lời nói.
Pond im lặng nhìn tôi một lúc lâu. Anh đứng dậy, bước tới gần và đặt tay lên vai tôi. \”Phuwin, anh không biết em đang có chuyện gì, nhưng anh luôn ở đây. Dù có chuyện gì đi nữa, hãy nói với anh. Anh sẽ không để em phải chịu đựng một mình.\”
Lời nói của anh khiến tôi cảm thấy nghẹn ngào, nhưng tôi vẫn không thể nói ra sự thật. Tôi chỉ gật đầu, cố gắng nở một nụ cười mà ngay cả tôi cũng cảm thấy gượng gạo.
Pond không nói gì thêm, chỉ bảo tôi đi tắm rửa để anh chuẩn bị bữa sáng. Tôi nghe theo lời anh, nhưng trong lòng lại ngổn ngang những suy nghĩ. Mọi thứ đang dần trở nên quá nặng nề, và tôi không biết mình còn có thể giữ bí mật này bao lâu nữa.
Bữa sáng diễn ra trong yên lặng. Pond vẫn là người dịu dàng và chu đáo như mọi khi, lúc ông bà vẫn ở đây, nhưng ánh mắt anh lại đầy lo lắng. Tôi cố gắng ăn, nhưng không tài nào nuốt nổi. Tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là chuyến đi vào tối nay và việc Pond sẽ không biết gì cho đến khi tôi đã đi xa.
Tôi đã sẵn sàng cho việc rời đi, nhưng trái tim tôi vẫn chưa sẵn sàng để đối diện với sự chia ly mà không nói ra bất cứ điều gì.
Ăn sáng xong, tôi và Pond cùng nhau tới trường. Pond có tiết lúc sáng sớm còn tôi chỉ tới trường dêd xử lí nốt giấy tờ nhưng cũng mất kha khá thời gian. Lúc tôi xong xuôi thì cũng là khi Pond đã học xong.