Cả hai chẳng nói gì với nhau, tôi được anh đỡ ra sofa. Pond đi lấy túi đá chườm vào chân cho tôi, chỗ trên chân kia không chỉ sưng mà còn đang rướm máu. Sau khi lấy đá cho tôi xong anh loay hoay tìm hòm thuốc, thấy anh mãi không tìm thấy tôi liền lên tiếng:
\”Hòm thuốc ở ngăn thứ hai bên ngoài cùng của tủ kệ TV.\”
Căn nhà này là từ khi chúng tôi kết hôn mới chuyển vào đây. Đây là quà cưới bố mẹ Lert tặng chúng tôi, họ bắt tôi và Pond phải chuyển tới nếu không là phải đến nhà chính ở cùng bố mẹ. Chúng tôi cùng sắm nội thất cho căn nhà nhưng những thứ nhỏ nhặt là tôi chuẩn bị, nếu tôi không nói thì Pond cũng không biết đồ để ở đâu.
Pond nghe thấy cũng đi tới mở tủ lấy hòm thuốc ra. Anh đi rửa vết thương cho tôi bằng nước muối rồi bôi thuốc lên.
\”A!\” Tôi đau đớn kêu lên
\”Anh sẽ nhẹ tay hơn.\” Pond thấy tôi kêu thì lên tiếng
\”Em nghe thấy rồi, anh không cần phải cảm thấy khó khăn khi nói với em đâu. Dù gì anh cũng đâu có tình cảm với em nên không cần thấy khó xử đâu.\” Tôi lập tức lên tiếng.
\”Em sẽ giúp anh theo đuổi cậu ấy.\” Tôi tiếp tục nói
Pond ngừng lại một chút, đôi tay đang bôi thuốc lên vết thương của tôi dừng hẳn. Anh nhìn tôi, ánh mắt vừa khó hiểu, vừa bối rối.
\”Em nói gì cơ?\” Anh hỏi, giọng trầm đi.
\”Anh thích Pi đúng không? Em sẽ giúp anh. Dù sao… dù sao em cũng chỉ là bạn của anh, em không muốn anh cảm thấy áp lực khi ở bên em,\” tôi nói, cố gắng giữ giọng bình thản nhưng cảm giác tim mình như vừa bị bóp nghẹt.
Pond im lặng. Anh quay đi, tiếp tục bôi thuốc lên vết thương của tôi, lần này nhẹ nhàng hơn. Không gian giữa chúng tôi trở nên nặng nề, chỉ có tiếng gió từ ngoài cửa sổ thổi vào như muốn xua tan bầu không khí ngột ngạt này.
Sau một lúc, anh mới lên tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ hơn bao giờ hết:
\”Cảm ơn em, Phuwin. Chỉ có em mới hiểu anh.\” Pond nhẹ nhàng đáp
Những lời nói của Pond như một lưỡi dao găm thẳng vào tim tôi. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho việc này, nhưng không hiểu sao nghe chính miệng anh thừa nhận lại đau đến thế. Tôi cười gượng, giấu đi nỗi buồn đang trào dâng trong lòng.
\”Không có gì đâu. Anh xứng đáng được hạnh phúc mà,\” tôi đáp, cố gắng giữ giọng bình thường.
Pond dừng lại, nhìn tôi một lúc rồi nhẹ nhàng đóng hòm thuốc lại. \”Em không cần phải giúp anh nếu điều đó làm em khó chịu đâu.\”
Tôi lắc đầu, mỉm cười: \”Em sẽ ổn mà. Quan trọng là anh đạt được hạnh phúc của mình.\”
Pond nhìn sâu vào mắt tôi, như muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng lại im lặng.
\”Anh sẽ không ép em. Nếu em thấy quá sức thì dừng lại nhé.\” Anh đứng dậy, nhìn tôi lần cuối rồi nói khẽ
\”Ừ, em biết mà.\” Tôi cố gắng tỏ ra thoải mái, nhưng trong lòng lại nặng trĩu.
Pond đỡ tôi lên phòng rồi rời khỏi phòng, để lại tôi một mình giữa không gian yên tĩnh đến đáng sợ. Tôi ngồi đó, đôi mắt nhìn chằm chằm vào chân mình, nhưng tâm trí thì lơ lửng ở đâu đó xa xăm. Mọi cảm xúc như cuộn xoáy trong lòng, từ đau khổ, thất vọng đến mơ hồ không biết tương lai sẽ ra sao.