| Pondphuwin | ” Alpha Của Riêng Anh „ | Au : @Ppwlovespace – 4. pondphuwin : dinh thự nhà Lertratkosum – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

| Pondphuwin | ” Alpha Của Riêng Anh „ | Au : @Ppwlovespace - 4. pondphuwin : dinh thự nhà Lertratkosum

18h..

\” pond, con về rồi hả. lúc nãy ông bà chủ mới điện về nhà hỏi thăm con học hành ra sao mà con không có ở nhà \”

*dì mei, người giúp việc của nhà pond. anh ở với dì từ lúc mới sinh nên pond gọi dì là mae

bà nghe tiếng xe quen thuộc nên từ trong nhà đi ra. pond chạy xe vào cổng, dì mei thì đứng đóng cửa dinh thự

\” à dạ… hôm nay có chút chuyện ở trường nên con về hơi muộn.

\” au, ai đây?? \” dì mei liếc nhìn qua ghế bên cạnh

\” bạn pond ạ \”

\” đó giờ ngoài dunk ra mae ít thấy con đưa bạn về à nha, mà sao ngủ mất rồi \”

\” chắc tại hơi mệt, hôm qua đi chơi với bạn này đó mae \”

\” à ra vậy, thôi vào nhà đi… nấu cơm chờ con về mà sắp nguội luôn rồi \”

\” krub mae, mà mae giúp pond mở cửa xe với \”

pond loay hoay gỡ thắc dây an toàn của phuwin rồi bước ra khỏi xe. từ bên phía cửa cậu, pond một tay để ở cổ một tay để ở đầu gối dưới nhẹ nhàng bế phuwin ra khỏi xe. dì mei nhìn chuỗi hành động của pond rồi đăm ra thắc mắc

\” au, sao pond không gọi bạn dậy mà lại bế bạn vậy con?? nặng không đấy \”

pond không đáp trả mà chỉ cười nhẹ, dì mei thấy anh cười thì cũng hiểu ra một chuyện

\” nhìn bế bồng chăm sóc kiểu này chắc không đơn giản là bạn rồi \”

phuwin mở mắt, cậu đang ngồi trên một nơi rất cao, trên đầu có đội một cái vương miệng. chỗ này là một căn phòng màu trắng vô tận, một mình phuwin ngồi trên đây cảm thấy rất trống vắng và sợ hãi

thoáng chốc bên tai cậu truyền đến âm thanh của bố, của mẹ, của ông nội. toàn là những lời ép buộc cậu phải thành người tài giỏi. tay phuwin bắt đầu run, cậu muốn thoát khỏi cái ghế này. tay đưa lên gỡ vương miệng trên đầu ra nhưng đáp lại cậu là cơn đau đầu, ớn lạnh từ phía sau

xoay người nhìn về đằng sau là hình dáng ba cậu cầm cây roi dài và biểu cảm tức giận của ông ấy. nước mắt cậu rơi lã chã, trong lòng bất an vô cùng. đằng sau gáy cậu có một đôi bàn tay của ai đó đẩy mạnh cậu rơi xuống khỏi chiếc ghế

phuwin rơi tự do trong không trung

cậu khó thở, cố gắng nhìn thật kĩ phía trước mắt rồi lại vô thức tỉnh lại trên một bãi cỏ thảo nguyên xanh mướt. bầu trời xanh, mây trắng còn có làn khói bay ra từ căn nhà dưới đồi, cói xoay gió đều đặn quay vòng

phuwin ngồi dậy, đột nhiên có một người con trai đi đến. nắm lấy tay phuwin rồi lôi đi, chạy thật nhanh về phía vô tận

\” cậu đưa tôi đi đâu?? \”

người con trai chỉ cười, đột nhiên âm thanh của nơi đây trở nên hỗn loạn. một đám người bận áo học sinh trường đang rượt đuổi theo cậu. cậu lo sợ cắm đầu chạy theo phía người kia

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.