Tiếng chim lảnh lót vang lên tại khe núi u tĩnh, nước chảy róc rách qua vách đá hòa vào hồ sâu thăm thẳm, gió khẽ lay, vài cánh hoa đào mang theo sắc hồng nhạt thanh thoát, nhẹ nhàng rời cành, lất phất rơi, khẽ lướt qua mặt hồ gợn lăn tăn rồi dập dềnh theo sóng nước.
Dương quang ôn hòa chiếu rọi vào trong u cốc, dưới đất, cánh hoa phủ đầy tạo thành một màu hồng nhạt rực rỡ . Dưới tàng cây đào nở đầy hoa, nam tử cao ráo bạch y thắng tuyết, khuôn mặt tuấn mĩ, đôi môi cong ẩn hiện một tia tiếu ý như có như không, dưới cơn mưa hoa đào, ngón tay thon dài cầm chiết phiến khẽ động, đôi mắt hoa đào chăm chú nhìn thân hình cao gầy biến ảo sinh động như mây trôi nước chảy trước mắt.
Nam tử một thân trường sam tử sắc, cùng ngân sắc Thối tuyết tỏa ra, trông như hòa quyện làm một, Thối Tuyết trong tay Lưu Vân linh động như có sinh mệnh, nếu không phải Mộ Dung Linh tốc độ cũng khác xa người thường, đừng nói đến đường kiếm, ngay cả Lưu Vân xuất thủ lúc nào cũng đều trông không rõ.
Phút chốc, Lưu Vân dừng lại, thu kiếm vào vỏ. Chỉ nghe loạt xoạt mấy tiếng, rơi xuống đất là mấy…quả đào.
\”Hừm, nếu biết ngươi dùng tuyệt thế tinh diệu kiếm pháp này để hái quả đào, vị lão tiền bối viết \”Lăng kiếm ngọc quyết\”, dù hồn phách đã về trời cũng sẽ bị tiểu tử ngươi chọc tức chết một lần nữa.\” Mộ Dung \”xoạt\” một tiếng thu phiến, tựa vào gốc đào, cười nhạo.
Lưu Vân cúi xuống nhặt quả đào, thiêu mi cười: \”Hở? Lần trước không biết là ai dùng \”chỉ quyết kiếm khí\” bắn rơi bồ câu vậy?\”
Mộ Dung nghẹn lời, ngượng ngùng cười, đôi mắt đen láy xinh đẹp lưu chuyển, dừng lại tại quả đào Lưu Vân ôm trước ngực, đưa tay ra: \”Thối Tuyết cho ta mượn dùng một lát.\”
Lưu Vân ngẩn ra: \”Để làm gì?\” Không phải muốn chém người… Y bất quá là muốn đùa một chút thôi.
\”Gọt vỏ đào, không lẽ ăn luôn vỏ? Bản công tử không phải là khỉ.\”
Kể ra, trước đây làm sao cũng không ngờ được, bên dưới Lạc Mang Nhai vực sâu không thấy đáy lại là chốn đào nguyên tiên cảnh. Chỉ là núi cao vực sâu, hai người tìm hồi lâu cũng không thấy đường ra. Bốn phía đều là vách núi thẳng đứng trơn tuột, một phiến đá nhô ra để leo lên cũng không có, dù hai người đều có khinh công tuyệt đỉnh cũng chạy đằng trời. Lưu Vân vốn định tìm đầu nguồn con suối, nhưng lại phát hiện nó căn bản là một thác nước từ trên vách đá đổ xuống.
Ngược lại ở dưới gốc một cây hoa đào xinh đẹp dị thường, tìm được một đống xương cốt cùng một quyển \”Lăng kiếm ngọc quyết\”, giở ra xem đã biết đúng là một bộ kiếm pháp tinh diệu tuyệt luân, kì diệu như Lục mạch thần kiếm.
Kinh hỉ ngắn ngủi qua đi, lại là cực độ thất vọng —— tuyệt đỉnh cao thủ như vậy mà còn chết ở chỗ này, càng không nói đến hai người bọn họ. Nếu thoát ra không được, võ công cao tới đâu cũng đều vô dụng, chỉ có thể trở thành công cụ giải buồn, ví dụ như, Lưu Vân dùng kiếm pháp bắt cá, Mộ Dung không dùng kiếm thì luyện chỉ quyết, nhiều nhất là dùng để bắn rớt chim đang bay để nướng.