\”Liên hành?\” Nhìn cả đại sảnh đều lộ vẻ kinh ngạc không giải thích được, Lưu Vân ẩm thêm một ngụm trà, chậm rãi giải thích : \” \’Liên hành\’ tức là trong trường hợp đặc biệt có khả năng tập hợp đồng minh cùng đối phó với địch nhân, chỉ cần một nơi có nạn, những người khác phải trợ giúp.
Dĩ nhiên, tiền đề là trên dưới phải đồng lòng, có sự lãnh đạo thống nhất, không thể tự làm theo ý mình, bằng không chính là tự mình đưa lên cửa chờ địch nhân tới tiêu diệt.\” Lưu Vân liếc qua thần tình của mỗi người, có kinh nghi, có hoang mang, càng nhiều chính là kinh hỉ và kính phục.
Thoáng nhìn ánh mắt tán thưởng của Lưu Tiêu, Lưu Vân nở nụ cười sáng lạn, vị \”đại ca\” kia sửng sốt càng làm hắn cảm thấy tức cười hơn.
\”Chỗ tốt của \’Liên hành\’ là công thủ đều được, nếu Thiên Tuyệt cung đánh lén thì lập tức phát tín hiệu, cùng đồng minh ở lân cận hợp thành cứu viện. Vừa giảm bớt thương vong của môn phái mình, vừa có thể đánh tan nhuệ khí của đối phương, đương đối phương vô lực công kích thì liền liên hợp tấn công, một lần giết hết ! Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, phản thủ vi công (chuyển chống đỡ thành tấn công) cũng không phải là không có khả năng.\” Lưu Vân từ tốn nói.
Cả đại sảnh lập tức trở nên sinh khí (sức sống) bừng bừng, tỷ như Lôi Chấn Thanh, nghe xong không khỏi hai mắt tỏa sáng. Nữ tử có nét trong trẻo nhưng lạnh lùng kia cũng hướng Lưu Vân lộ ra tán dương ánh mắt. Lưu Vân cũng không lắm chú ý, giành được sự ưu ái của nữ nhân luôn là sở trường của hắn.
Thấy mọi người nhất phó hứng thú tăng nhiều, Lưu Vân lập tức quay sang kéo lại bờ vai có hơi gầy gò của Lưu Tiêu, mỉm cười nói : \”Đại ca nhiều ngày vất vả, nên nghỉ ngơi một chút. Ở đây có Thiệu tổng quản giải quyết là được rồi.\” Dứt lời liền lôi Lưu Tiêu rời khỏi chính sảnh, lưu lại Thiệu Hồng một thân đầy mồ hôi lạnh, hắn chọc giận ai thế không biết!
\”Chúng ta đi như thế, có phải có điểm…\” Trên hành lang gấp khúc, Lưu Tiêu ngần ngừ nhíu mày nói, thân là trang chủ, hành vi của hắn phải hết sức ổn trọng, thực sự không nên để lại khách nhân mà tùy tiện ly khai như thế. Nhưng cuối cùng lưu luyến cánh tay mềm mại lại mãnh mẽ kia, không muốn đẩy ra, ai…thật sự là thất trách (không hoàn thành trách nhiệm)…
\”Đệ nói đại ca, huynh không thể thỉnh thoảng làm chút chuyện mình muốn? Còn tiếp tục như thế dây thần kinh của huynh nhất định sẽ đứt đoạn đấy…\” Lưu Vân nhướng mày than thở.
Trăng đêm cao cao, gió mát tịch tịch (thổi nhẹ từng đợt), dòng suối tĩnh lặng lấp lánh ánh trăng.
Trong màn trúc xanh biếc, một bích ảnh bay lượn, ánh sáng mờ ảo hốt minh hốt diệt (chớp tắt).Bất thình lình, một tia kiếm như phi hồng (ý chỉ nhẹ như lông hồng) vụt đâm ra, rồi lại điểm nhẹ như đóa lưu tinh huyến lệ sau đó bay vọt lên với thế chẻ tre, lưu quang thanh ảnh lượn vòng lạnh thấu xương.