Pháo Hôi Xinh Đẹp Yếu Đuối – Lục Miêu Miêu – Chương 38: Cảnh trong mơ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Pháo Hôi Xinh Đẹp Yếu Đuối – Lục Miêu Miêu - Chương 38: Cảnh trong mơ

Zen: do một vài lý do nên tớ sẽ thay xưng hô của Di Á và hệ thống là \”cậu – tớ\” nhé.

Bữa tối hôm ấy, anh ở lại dùng bữa cùng thiếu niên Di Á. Qua trò chuyện mới biết em và Arnold quen nhau trong một đêm mưa, khi em bị bọn cướp đuổi giết, hoảng loạn mà ngã trước ngựa của vị Thánh kỵ sĩ. Cứ như những vở kịch anh hùng cứu mỹ nhân lỗi thời sáo rỗng, vì để đền đáp ơn cứu mạng, em đã gả mình cho ân nhân.

Nơi em được Arnold cứu giúp trùng hợp cách chỗ anh khi đó làm nhiệm vụ không xa.

Lòng Ed chợt dâng lên nỗi cay đắng khó tả. Giá như hôm đó anh gặp Di Á trước thì có lẽ giờ đây chồng em đã không phải là Arnold? Em cũng không phải cô đơn trong căn phòng tân hôn, vô tình ở cùng kẻ mang ý đồ bẩn thỉu mà không biết.

Sao người đến sau không phải là người khác?

Nếu anh là chồng Di Á, anh sẽ không cho bất kỳ ai có cơ hội thừa nước đục thả câu.

Thế nhưng giờ phút này, anh lại thầm cảm ơn Arnold đã vô tình tạo cơ hội này, cũng cầu mong nhiệm vụ của hắn kéo dài thêm chút nữa, nhiều chút nữa, đủ để anh đưa cô vợ nhỏ xinh đẹp về nhà mình.

Dưới ánh trăng, chàng thanh niên khẽ mỉm cười, rồi nụ cười lại biến mất trong bóng đêm đen đặc. Bàn tay anh nâng lên vuốt nhẹ lọn tóc bạc rơi trên vai em: \”So với ánh trăng, em còn đẹp hơn.\”

Lời khen chân thành từ vị kỵ sĩ trưởng ngồi trên xe lăn khiến em đỏ mặt ngượng ngùng. Nghĩ đến việc nếu không phải vì mình thì kỵ sĩ trưởng có thể tự do dưới ánh trăng sáng ngời này, lòng em càng thêm áy náy.

Em đặt tay lên thành ghế, cúi người xuống để anh dễ vuốt tóc hơn.

Nhưng Ed lại hiểu nhầm, tưởng bàn tay luôn đẩy mình đi dạo trong hoa viên đã mỏi. Cổ tay mảnh mai thế kia sao chịu nổi việc nặng nhọc?

Vòng eo cũng thế, chỉ cần một tay là ôm trọn.

\”Có mệt không?\”

Ed kéo thiếu niên ngồi lên đùi mình, ngoài mặt giả vờ quan tâm, trong lòng giấu kín ý đồ riêng. Nhân lúc em bối rối quên cả giẫy giụa vì câu hỏi bất ngờ, Ed tiếp tục đưa ra vấn đề:

\”Em và Arnold đã làm \’chuyện ấy\’ chưa?\”

Di Á giật mình: \”Hả?!\”

Câu hỏi… có riêng tư quá không?

Nhìn gương mặt đỏ ửng cùng đôi mắt ngấn nước của em, Ed mỉm cười, giọng trầm cười, dụ dỗ cậu bé không rành thế sự: \”Quan tâm đời sống vợ chồng của cấp dưới là việc bình thường, Di Á không cần phải ngại. Arnold là nhân tài hiếm có, sức khỏe sinh lý của cậu ấy cần được quan tâm đặc biệt.\”

Vẻ mặt nghiêm túc như thể đây thực sự là trách nhiệm của cấp trên.

\”Ngoan nào, nói cho anh biết, em và cậu ấy đã quan hệ chưa?\”

\”….\” Thật sự là trách nhiệm của cấp trên sao? Chẳng những quan tâm đến công việc của cấp dưới, lại còn quan tâm đến vấn đề kia nữa, cũng mệt mỏi ha.

Di Á bối rối vặn vẹo dải ruy-băng trên váy, Di Á cố nén gương mặt đỏ rực, em thì thầm: \”Dạ… chưa ạ…\”

Giọng em ngọt ngào như mật, như đang thì thầm làm nũng, nghe thôi cũng khiến tim mềm nhũn, mặc dù Ed chẳng chờ mong em sẽ trả lời câu hỏi này.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.