Trăng đã lên cao, Arnold trằn trọc mãi mà vẫn không thấy Di Á đến tìm mình.
Chẳng lẽ em ấy quên rồi?
Bữa tối Di Á chỉ ăn được hai ba miếng, em ngồi chống cằm gẩy thức ăn lung tung, trông chẳng có chút hứng thú ăn uống nào cả.
Hay là em bị ốm?
Arnold không thể ngồi yên được nữa, hắn chạy ngay đến phòng Di Á. Vừa kịp chạm tay vào then cài, cánh cửa đã mở từ bên trong, lộ ra khuôn mặt xinh xắn hồng hào.
\”Arnold?\” Di Á cầm quả đỏ trên tay, ngạc nhiên khi thấy hắn ở đây. Em ngốc ngốc nghiêng đầu, những sợi tóc mềm mại vừa mới dài thêm khẽ lướt qua má, dính trên bờ môi căng mọng, trông như lời mời gọi ngọt ngào.
Arnold bước tới một bước, theo bản năng muốn hôn lên má em, nhưng ánh mắt vô tình liếc thấy quả đỏ trong tay Di Á khiến hắn dừng lại.
\”Di Á định đi tìm anh phải không?\” Giọng Arnold cố nén lại nhưng vẫn lộ rõ sự mong đợi.
Di Á gật đầu.
Thực ra lúc này em vẫn còn no lắm, nếu không phải không muốn mọi người lo lắng thì em còn chẳng muốn ăn tối. Nhưng nghĩ đến tấm lòng của Arnold, dù đã định đi ngủ, Di Á vẫn cố gắng chống lại cơn buồn ngủ để đi tìm hắn.
Arnold trông vui mừng khôn xiết, cười ngốc nghếch dẫn em vào phòng, không biết từ đâu lấy ra một quả đỏ khác. Sau khi rửa sạch và lau khô, hắn đưa cho Di Á, nhìn em với ánh mắt mong chờ.
Hai người cùng nhau ăn quả ngọt.
Đồng thời, chỉ cách một bức tường, Ed cũng đang ăn quả đỏ mọng nước của mình.
…
Hôm nay là ngày thứ hai sau đám cưới của đại thiếu gia Arnold. Để được ở bên người vợ mới cưới, Arnold đã dùng hết số ngày nghỉ dành dụm bấy lâu. Vừa kết thúc nụ hôn chào buổi sáng đầy yêu thương, hắn đã nhận được tin khẩn: phía đông có dấu hiệu quái vật quấy phá, kỳ nghỉ buộc phải kết thúc, cần lập tức xuất phát điều tra.
Trong tiếng thúc giục liên hồi, Arnold miễn cưỡng rời khỏi nhà.
Di Á còn đang mơ màng ngủ, khẽ càu nhàu, mặt xinh lại dụi vào chăn rồi lật người tiếp tục ngủ.
Nhưng em không thể ngủ yên được nữa.
Người hầu gõ cửa phòng ngủ.
\”Thưa phu nhân, kỵ sĩ trưởng đến thăm.\”
Im lặng.
Không được phép tự ý vào phòng khi chủ nhân chưa cho phép, người hầu đành tiếp tục gõ.
\”Có chuyện gì sao?\” Thấy người hầu mãi không quay lại, Ed bất chấp lễ nghi đi theo tiếng động. Anh thấy người hầu mặt mày lo lắng đứng trước cánh cửa chạm khắc tinh xảo, khẽ gọi nhưng không nhận được hồi âm.
Là cấp trên trực tiếp của Arnold Grand, đồng thời Arnold còn có quan hệ huyết thống không thể cắt đứt với Thánh tử, với tư cách là kỵ sĩ trưởng, Ed dù là tình hay lý cũng nên đến chúc mừng đám cưới của Arnold.