Pháo Hôi Xinh Đẹp Yếu Đuối – Lục Miêu Miêu – Chương 31: Ed không thích em – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Pháo Hôi Xinh Đẹp Yếu Đuối – Lục Miêu Miêu - Chương 31: Ed không thích em

Đồi Senxia.

Đoàn xe của Thánh Điện tiến vào thị trấn dưới ánh hoàng hôn, những lá cờ rực rỡ như mặt trời xé tan màn đêm u ám đang bao trùm lên thị trấn Carltia và các ngôi làng lân cận.

Trong làn gió lạnh, thị trưởng đã chờ đợi từ lâu vội vàng chà xát hai bên má đã tê cứng, rồi nhanh chóng tiến về phía con ngựa dẫn đầu. Khi đến gần, ông bất ngờ phát hiện trong vòng tay của kỵ sĩ tóc đen còn bế một người đội mũ trùm… Thiếu niên?

Vị kỵ sĩ cao lớn nhẹ nhàng nhảy xuống ngựa, sau đó hết sức cẩn thận đặt thiếu niên không rõ dung mạo, chỉ lộ phần cằm thon lộ ra dưới mũ trùm cũng đủ thấy vẻ ngoài ưu tú xuống đất.

Với thiên phú huyết mạch liên quan đến thị giác, thị trưởng nhanh mắt nhận thấy vị kỵ sĩ tóc đỏ đứng sau lưng kỵ sĩ tóc đen một khoảng cũng đang giơ tay về phía thiếu niên. Chỉ tiếc vì khoảng cách nên đã chậm một bước, bàn tay rút lại run nhẹ, nắm chặt đầy bất mãn.

Thị trưởng: …Cảm giác như vừa phát hiện ra bí mật gì đó kinh hoàng.

Kìm nén sự tò mò về thân phận thiếu niên trong lòng, ông nở nụ cười dẫn đội trưởng Ed đến căn phòng đã chuẩn bị sẵn để nghỉ ngơi, đồng thời trình bày ngắn gọn tình hình thị trấn.

\”…Tôi đã nắm được tình hình cơ bản…\”

Di Á mơ màng dựa vào Arnold, cố gắng vểnh tai lên nghe rõ cuộc đối thoại của họ. Nhưng trong cơn buồn ngủ càng lúc càng đến gần, những lời nói vốn quen thuộc giờ đây lại biến thành những tiếng thì thầm mơ hồ, không nghe được gì cả.

Khi Di Á tỉnh táo trở lại, thị trưởng đã rời đi từ lâu, các kỵ sĩ đồng hành cũng đã về phòng nghỉ ngơi chỉnh đốn. Trong đại sảnh cũ kỹ chật hẹp, chỉ còn lại Arnold đứng im như tượng để em dựa vào, cùng đội trưởng kỵ sĩ Ed đang ngồi trong ánh đèn nửa sáng nửa tối, lặng lẽ lau lưỡi kiếm.

Thanh kiếm của đội trưởng kỵ sĩ đã nhận ra Di Á tỉnh táo trước bất kỳ ai, nó rung lên khẽ rồi thoát khỏi vỏ, trong chớp mắt đã vòng ra sau lưng Arnold, xoay quanh thiếu niên đang dụi mắt ngái ngủ.

Lưỡi kiếm được tôi luyện bằng máu tỏa ánh sáng lạnh lẽo, bốc mùi tanh đáng sợ. Lẽ ra Di Á phải sợ hãi, sợ thanh kiếm \”mất kiểm soát\” này đâm vào mình.

Nhưng Di Á lại cảm nhận được từ nó một tình cảm yêu mến và thân thiết vô cùng.

Như có một giọng nói vô hình đang gọi em, gọi em nắm lấy nó, vuốt ve nó.

Di Á vô thức nắm lấy, nhẹ nhàng xoa xoa.

Ed vừa đứng lên định thu kiếm lại bỗng khụ một tiếng, trong cổ họng phát ra tiếng thở gấp khó nhọc, thân hình cao lớn đột nhiên khom xuống, quỳ một gối xuống đất.

Mặt Arnold đen như than.

Hắn nghiến răng nói: \”Di Á, buông thanh kiếm của đội trưởng ra.\”

Cùng lúc đó, Ed cũng lên tiếng: \”…Về.\”

Giọng nói như gồng sức kiềm chế, khàn đặc đến cực điểm, dù cố gắng kìm nén vẫn có tiếng thở gấp thỉnh thoảng vang lên, thái dương ướt đẫm mồ hôi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.