Trên đường trở về Thánh Điện, bầu không khí trong xe yên lặng đến mức chết chóc. Rõ ràng lúc đi cũng im ắng như vậy, nhưng khi ấy là sự yên tĩnh hài hòa, không nặng nề ngột ngạt như bây giờ.
Di Á bất an cúi đầu, nghiêm túc đếm xem trên tấm thảm lông sói tuyết có bao nhiêu sợi lông, cứ như em đang chìm đắm vào trong đó. Ánh mắt liếc nhìn Raphael chẳng mấy kín đáo, đôi mắt càng lúc càng díp lại sau mỗi lần đếm lông, có thể thấy rõ thiếu niên đang rất khổ sở.
Lần này, Thánh tử Raphael không có ý định thể hiện sự \”thấu hiểu lòng người\” của mình.
Hắn lật sách không nói một lời, trang sách hơi lõm xuống cho thấy nội tâm hắn không hề bình tĩnh như vẻ ngoài. Hắn hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế cảm xúc cuộn trào từ lúc nhìn thấy đôi môi sưng đỏ của Di Á.
Di Á của hắn, người mà hắn nâng niu trong lòng bàn tay, Di Á mà hắn luôn dè dặt bảo vệ, không để bất kỳ tư tưởng ô uế nào vấy bẩn, Di Á mà từng tất da tấc thịt đều là hương vị của hắn, giờ đây, từng phân từng tấc, đều bị hương vị của kẻ khác vấy bẩn.
Không thuộc về hắn.
Nhận thức được điều này này, Raphael không thể tiếp tục giả vờ để đè nén ngọn lửa ghen tuông đang thiêu đốt lý trí.
Những nơi hắn từng dè dặt, từng kìm nén, vì sợ hãi làm em hoảng sợ nên chỉ dám chạm đến một chút rồi rút lui… tất cả những nơi ấy, lại không hề được kẻ kia quý trọng, em bị đối xử thô bạo đến vậy.
Ha.
Một con chó làm ra vẻ đạo mạo, ngay cả móng vuốt còn chưa đủ nhọn, thế mà dám vẫy cái đuôi ngu ngốc mà nhào vào báu vật không thuộc về mình.
\”Bừng.\”
Trang sách hóa thành tro bụi, lả tả rơi xuống.
\”Di Á, lại đây.\” Hắn tách hai chân ra, sắc mặt lạnh nhạt.
Ư… Raphael hung dữ quá.
Nước mắt em rưng rưng, tội nghiệp quỳ rạp xuống bên chân hắn, cằm tựa lên đầu gối hắn, cả người dán chặt vào chân hắn.
\”Đừng dữ với em mà.\” Giọng nói mềm nhũn đầy tiếng nức nở.
Rõ ràng hắn còn chưa nói gì mà?
Khiêu vũ với người khác, ôm người khác, hôn người khác… tất cả những hành vi không nghe lời đã vượt khỏi sự kiểm soát, hắn còn chưa kịp tính từng cái mà?
Mới thế đã khóc rồi sao?
Ngay tại giây phút này, trong lòng Raphael cũng trào lên cảm giác bất lực và yêu chiều giống hệt Arnold.
Cậu nhóc xinh đẹp trước mặt hắn chẳng chịu nổi chút gió mưa, chỉ cần hắn hơi tỏ ra lạnh nhạt thôi là toàn thân đã căng cứng vì sợ, nước mắt mềm oặt dường như không có điểm dừng mà rơi không ngớt, khiến người ta vừa đau lòng vừa xót xa.
Nhưng mà, không được.
Không thể mềm lòng, không thể vì đôi mắt đẫm lệ nũng nịu của em mà đầu hàng, để thiếu niên quen được nuông chiều lại tiếp tục vô độ.