Pháo Hôi Xinh Đẹp Yếu Đuối – Lục Miêu Miêu – Chương 20: Ngồi lên trên – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Pháo Hôi Xinh Đẹp Yếu Đuối – Lục Miêu Miêu - Chương 20: Ngồi lên trên

Việc giảng dạy của Thánh tử không hề cứng nhắc kiểu đọc chép theo sách vở, ngoài những kiến thức chính, hắn thường tản mạn kể cho Di Á nghe rất nhiều điều không ghi lại trong sách mà chỉ được truyền miệng, thế nên Di Á chưa từng cảm thấy việc học là chuyện gì nhàm chán, ngược lại, em giống như một miếng bọt biển, không ngừng hấp thu đại dương tri thức.

Sau buổi sáng căng não học toàn là kiến thức tinh túy, lại đến giờ ăn trưa. Nhà bếp nhỏ được bố trí riêng cho chỗ ở của Thánh tử vẫn như mọi khi, đồ ăn cực kỳ ngon miệng. Có điều kỳ lạ là, rõ ràng em đã ăn nhiều hơn bình thường, bụng cũng phồng lên, nhưng chẳng bao lâu sau, Di Á lại cảm thấy một cơn đói phát ra từ tận sâu trong linh hồn.

Di Á rất giỏi chịu đói. Em không nói ra cảm giác đói bụng của mình, sợ làm phiền chị đầu bếp đang tận tâm nấu nướng, hay khiến vị Thánh tử luôn đối xử tốt với mình nghĩ rằng em là một phiền toái.

Thiếu niên nuốt nước miếng, cố gắng đè nén cơn thèm khát đang trào lên nơi cổ họng.

Hôm nay là một ngày hiếm hoi Raphael không phải tiếp khách hay ban phước, sau khi hỏi ý kiến Di Á, hắn liền đưa em ra khỏi Thánh Điện, đi dạo quanh lãnh địa Thánh thành.

Nói ra thì thật tội, từ sau khi chạy khỏi nhà Norton ở Thánh Quang Thành, Di Á bị nhốt trong Thánh Điện suốt ngày này qua ngày khác, chưa từng có cơ hội chiêm ngưỡng phong cảnh độc đáo của lãnh địa Thánh thành, địa vị ngang hàng với vương đô. Raphael cảm thấy điều này có hại đến cả thể chất lẫn tinh thần của thiếu niên.

Dù hắn muốn mãi mãi bao bọc chú mèo nhỏ này dưới đôi cánh của mình, che chở không kẽ hở, nhưng không có nghĩa là để em trở thành một con mèo trong lồng, chỉ có thể ngước nhìn bầu trời đơn điệu nhỏ bé.

Hắn đội cho thiếu niên chiếc mũ cùng màu áo sơ mi để che đi chiếc sừng ma vật lộ ra giữa mái tóc bạc, giơ tay chỉnh lại chiếc nơ cột trước cổ em, rồi dắt Di Á đi đến trước gương to, rất hài lòng với bộ đồ mình chọn cho em.

\”Xem nào.\”

Raphael nhẹ nhàng xoay lại khuôn mặt xinh xắn đang ngẩng đầu nhìn hắn, ra hiệu cho thiếu niên nhìn vào gương.

Trong gương bạc, bóng dáng Di Á hiện lên rõ ràng.

Thiếu niên mặc quần yếm đen, lộ ra đôi chân thon dài trắng trẻo cùng khe gối hồng hồng. Dây da ôm lấy eo tạo thành đường cong mềm mại, bàn tay mở ra là có thể ôm hết. Áo sơ mi trắng bên trong có hoa văn chìm, dưới ánh mặt trời phản chiếu ánh bạc nhẹ nhàng.

Chỉ với hai màu trắng đen tối giản, lại chẳng hề đơn điệu, trái lại càng tôn lên vẻ đẹp của thiếu niên, trông như một cậu công tử quý tộc vừa bước ra từ học viện danh giá nào đó.

Di Á xoay một vòng, hơi mong chờ: \”Có đẹp không ạ?\”

Em biết mình đẹp, từ nhỏ đã biết. Nhưng ở nhà Norton, dưới áp lực đè nặng của gia chủ, vẻ ngoài xinh đẹp của em chưa từng mang đến chút cải thiện hay thuận tiện nào cho cuộc sống khó khăn của mình. Lâu dần, em cũng chẳng còn thích nghe người khác khen mình đẹp nữa.

\”Đứa nhỏ xinh quá, tiếc là…\”

Trong tòa biệt phủ khiến người ta ngạt thở ấy, người ta thường nói như vậy. Nhưng thì sao chứ? Nếu những lời khen không thể đem lại cho em thức ăn lót bụng hay quần áo tránh rét, thì chi bằng khỏi nghe.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.