\”Sao vậy?\”
Vừa lùi lại một bước, cơ thể Thời Ngọc liền bị một bàn tay lạnh lẽo đỡ lấy.
Ánh mắt cậu né tránh, nhưng vẫn bắt gặp Hứa Lâm đang cau mày nhìn mình.
\”Chỗ nào không thoải mái?\”
Cậu cứng đờ, khẽ thở ra một hơi thật dài, ánh mắt đảo qua bàn tiệc phía sau Hứa Lâm, phát hiện có một ly nước đá.
Thời điểm này xuất hiện một ly nước đá, quả thực giống như cứu tinh. Không nghĩ ngợi nhiều, cậu lập tức cầm lên, uống một hơi cạn sạch.
Dòng nước lạnh thấm vào cổ họng, cơn nóng bức trong cơ thể cậu tức khắc bị dập tắt.
Thời Ngọc nhẹ nhàng thở ra. Nhưng trái lại, sắc mặt Hứa Lâm lại lập tức biến đổi.
\”Cậu—!\”
Thanh niên gần như nghiến răng nghiến lợi nhìn cậu chằm chằm:
\”Tôi đã nói với cậu rồi, không được uống bất cứ thứ gì trong yến tiệc!\”
Bị ánh mắt giận dữ của Hứa Lâm làm cho chột dạ, Thời Ngọc bỗng có cảm giác mình không phải vừa uống nước, mà là uống phải độc dược vậy.
Cậu vội vàng đặt chiếc ly xuống, do dự không biết có nên giải thích với Hứa Lâm rằng bản thân là huyết tộc hay không. Máu của cậu có thể tinh lọc rất nhiều thứ, độc tố thông thường căn bản không thể ảnh hưởng đến cậu.
\”Chỉ là nước đá thôi mà.\”
\”Nước đá cũng không được uống!\”
Thời Ngọc quyết định không tranh cãi với y: \”Được rồi, tôi tuyệt đối không uống nữa.\”
Vừa dứt lời, ánh đèn trong phòng bỗng nhiên tối dần. Từ ánh sáng ấm áp trở thành màu vàng mờ mịt, rồi càng lúc càng tối đi. Chiếc đèn chùm pha lê trên trần nhà cũng lập lòe, ánh sáng lay động như ngọn nến bị cơn gió lạnh thổi qua, dần dần chìm vào màn đêm u ám.
Sắc mặt Hứa Lâm trầm xuống. Y lập tức giơ tay bắt lấy cổ tay Thời Ngọc, giọng nói có chút căng thẳng: \”Đừng nhúc nhích, đi sát theo tôi.\”
Tiếng cười khẽ vang lên từ bốn phương tám hướng.
Không khí dần trở nên nóng bỏng một cách kỳ lạ.
\”Bắt đầu rồi.\”
\”Ồ, Mã Đặc, cậu thích ai nhất?\”
\”Tôi thích tất cả, chỉ hy vọng chúng ta không bị giám sát cùng một tiểu bé đáng yêu nào đó.\”
\”Đừng nói vậy, hai vị đại nhân kia không cho phép làm bậy đâu…\”
Thời Ngọc trơ mắt nhìn mấy huyết tộc liếm môi, ánh mắt đầy hứng thú quan sát những con mồi nhân loại vẫn chưa hay biết gì ở giữa sảnh.
Và rồi, ngay khoảnh khắc tiếp theo, ánh đèn vụt tắt hoàn toàn.
Bóng tối ập xuống.
Những tiếng kinh hô khe khẽ của đám nhân loại vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch:
\”A, cúp điện sao?\”