\” Alo ba. Con nghe anh Alex nói mẹ bị bệnh ạ?\”
\” Sao ba mẹ không gọi cho con biết?\”
\” Mẹ bị sao thế ba? Mẹ đỡ nhiều chưa?\”
Orm từ nước ngoài gọi về cho ba mình ở quê nhà.
\” Ừa, ba không báo, vì không muốn con phải lo lắng…mẹ con dạo này cứ hay than đau đầu chóng mặt, rồi ngất xĩu.\”
\” Bác sĩ bảo nên nhập viện để tiện theo dõi, người ta bảo rằng là bệnh tuổi già thôi.\”
\” Hôm nay mẹ con cũng đỡ nhiều rồi nên là bác sĩ cho về nhà.\” ba của Orm đáp
\” Nhưng mà Orm, con à…!\”
\” Hay con quay về đi con, về đây ở với ba mẹ đi\”
\” Ba mẹ ngày càng lớn tuổi, sống nay chết mai, bộ con tính để hai thân già này sống cô đơn hoài sao?\”
\” Đợi đến khi ta chết rồi chỉ về đeo khăn tang hay thôi sao?\” ba Orm giọng trầm buồn xen lẫn chút trách móc
\” Ba à…ba đừng nói vậy chứ, từ từ để con sắp xếp về.\”
\” Bây giờ con bận rồi, tối con gọi lại. Ba nhớ giữ gìn sức khỏe nha.\” Orm đáp
\” Uhm, bai con gái.\”
Đã 2 năm kể từ ngày ly hôn, là cũng tròn 2 năm Orm sinh sống ở nước ngoài.
Có lẽ vì không muốn gặp lại người đó, người từng làm trái tim mình tan nát, mà cô đã đem lòng ghét luôn cả một thành phố…
__________
Sau khi kết thúc cuộc gọi, Orm thở dài, lẩm bẩm nói:
\” Chắc đã đến lúc mình phải quay về rồi…\”
Orm cuối cùng cũng quyết định sẽ trở về bên gia đình sau 2 năm.
Tưởng chừng, mọi cảm xúc của bản thân đã bị tê liệt, chai lỳ sau ngần ấy thời gian.
Nhưng khi đứng tại sân bay, chính nơi này 2 năm về trước, có một người nước mắt tuôn rơi không ngừng vì cuộc hôn nhân đổ vỡ.
Vì Orm chưa từng mất trí nhớ.
Khung cảnh trước mặt, làm cho cảm giác đó quay trở lại một lần nữa, giống như một cơn sóng ngầm, âm ỉ trào dâng.
Những kỷ niệm đau buồn ngày ấy, hiện ra rõ mồn một trong tâm trí của Orm.
________
Orm đã đến nhà của ba mẹ, ngôi nhà ấy vẫn vậy, nhưng khung cảnh xung quanh có chút thay đổi, hình như ba mẹ của cô đã trồng thêm hoa xung quanh nhà. Nhưng mà mấy loài hoa này,….chẳng phải là những loài hoa mà Lingling thích sao?
Đã 2 năm, nhưng từng sở thích nhỏ của Lingling, Orm đều nhớ rất rõ, có những thứ không phải nói quên là quên được…
\” Thôi… chắc chỉ là trùng hợp.\” Orm nói thầm, gạt bỏ những suy nghĩ của mình đi.
Orm bước vào nhà, thấy ba mẹ mình đang ngồi ở bàn ăn, cô bỏ hết đồ đạc trên tay, chạy thật nhanh đến ôm chầm lấy họ, đã lâu lắm rồi cô mới cảm nhận được hơi ấm tình thân này.