[Onran] Mùi Hương Trên Vạt Áo – Chương 13: Thừa nhận – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 48 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Onran] Mùi Hương Trên Vạt Áo - Chương 13: Thừa nhận

Ngoài cửa sổ, trời Suwon xám xịt. Vừa rồi còn có ánh nắng chan hòa nhưng giờ những tầng mây dày đặc kéo đến như muốn trùm kín cả thành phố trong một lớp chăn nặng trĩu. Doran đứng sát cửa kính, mắt dõi xuống con đường phía dưới, nơi xe cộ vẫn lặng lẽ lăn bánh trong tiết trời lạnh lẽo. Người ta đi vội, đầu cúi thấp, áo khoác kéo kín cổ. Mỗi bước chân đều như chìm trong tĩnh lặng.

Trong phòng, hệ thống sưởi đang bật, nhưng lòng ngực anh vẫn thấy lạnh.

Phía sau, Oner ngồi trên ghế dài,một tay ôm gối ôm, tay kia lật điện thoại nhưng chẳng nhìn vào màn hình, ánh mắt tưởng như lơ đễnh nhưng chưa bao giờ rời khỏi người bên cửa sổ. Ánh sáng từ cửa sổ phản chiếu lên da cậu, tạo thành một quầng sáng dịu nhẹ quanh đường nét nghiêng nghiêng. Cậu im lặng, kiên nhẫn như thể đã quen với những khoảng lặng thế này từ rất lâu rồi.

“Anh không biết mình đang mong gì hơn.”
Giọng Doran trầm, khe khẽ, như sợ làm vỡ đi yên tĩnh. “Là mong họ chưa biết… hay mong họ đã biết rồi.”

Oner ngước mắt. “Anh nghĩ mọi người sẽ phản ứng ra sao?”

Doran không trả lời ngay. Anh khẽ nhắm mắt, như đang dò xét chính mình. Rồi đáp:
“Anh là beta từ khi debut. Làm gì cũng không đòi hỏi đặc cách, thậm chí ngược lại, anh luôn phải làm tốt hơn để được công nhận. Giờ đột nhiên chuyển hoá, lại là omega… Không phải ai cũng sẵn sàng chấp nhận điều đó mà không thay đổi cách nhìn.”

“Em thì không thay đổi!” Oner nói, đơn giản như thể đó là chân lý.

Doran quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt cậu.

“Không phải vì em là người yêu anh đâu.” Oner tiếp. “Mà vì em đã luôn nhìn anh là anh. Kể cả khi anh là beta hay giờ là omega. Điều đó không làm anh ít đi thứ gì, cũng không khiến anh yếu hơn.”

Một cơn gió mạnh lùa qua bên ngoài, thổi ràn rạt vào mái hiên khách sạn, tạo nên âm thanh như tiếng thở dài của trời đất. Doran hít một hơi thật sâu, nhưng không phải để trấn tĩnh, mà như đang chuẩn bị buông ra điều gì đó đã đè nặng rất lâu.

“Anh sợ…”

Giọng anh lần này nhỏ hơn. “Sợ sẽ không kiểm soát được. Sợ đến kỳ rồi phá vỡ nhịp sinh hoạt cả đội. Sợ trở thành cái tên khiến chiến lược phải thay đổi. ”

Cậu đặt điện thoại xuống, đứng dậy bước đến bên Doran, chỉ đơn giản là đứng bên cạnh anh, cùng nhìn xuống thành phố lạnh lẽo bên ngoài.

“Không ai muốn anh phải tách biệt. Còn nếu điều tệ nhất xảy ra…”

Cậu dừng một nhịp, rồi nói như thì thầm “Em vẫn sẽ ở đây, bên cạnh anh.”

Doran mím môi. Cảm giác như có cái gì đó trôi qua trong lồng ngực, không rõ là nhẹ nhõm hay cay đắng hay ngọt ngào.

Phòng họp nhỏ ở khách sạn đã chật kín người. Cả đội ngồi vòng quanh bàn tròn, ai cũng mặc áo khoác đồng phục, vẫn còn giữ vẻ ngái ngủ vì trời còn sớm. Một buổi họp cuối trước khi đến điểm tập kết để đến với trận đấu với KT – lẽ ra chỉ là trao đổi chiến thuật, tinh thần, nhắc nhở vài chi tiết nhỏ – nhưng với Doran, hôm nay có ý nghĩa khác.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.