Từ khi chính thức yêu đương với Oner, cuộc sống của Doran bước sang một chương hoàn toàn mới, một chương đầy màu sắc, ồn ào, nhưng cũng không kém phần ngọt ngào.
Cậu nhóc nhỏ hơn anh hai tuổi, lúc thì nũng nịu như mèo con, lúc thì khí thế như hổ nhỏ, có đôi khi khiến anh không biết mình là bạn trai hay là bảo mẫu. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chưa có ai khiến anh cảm thấy mỗi ngày trôi qua lại đáng mong đợi như vậy.
Doran sớm phát hiện ra một điều rất thú vị: Oner khi giận dỗi thật sự rất đáng yêu. Cái dáng ngồi im trên ghế, tay khoanh trước ngực, môi chu chu, mắt liếc anh như kiểu \”không thèm quan tâm anh nữa\” nhưng rõ ràng là chỉ cần anh mở lời là chạy tới ngay. Cái giọng nũng nịu của cậu khi dỗi khiến tim anh run rẩy, vừa buồn cười vừa muốn ôm vào lòng mà cưng nựng mãi không thôi.
Và thế là, từ lúc phát hiện ra điểm yếu này, Doran có một thú vui mới mỗi ngày: chọc cho người yêu dỗi.
Có khi chỉ là từ chối chơi game cùng cậu, trong khi trước đó anh Faker vừa rủ là anh đã gật đầu ngay. Có khi chỉ cần một lời hùa theo Faker bảo \”nhóc này ồn ào ghê\”, thế là Oner lại ngồi xụ mặt, cả buổi không nói chuyện với anh.
Faker cũng tỏ ra rất hưởng ứng cái thú vui này. Là người gắn bó với Oner lâu nhất trong đội, Faker biết cậu nhóc này tính tình ra sao, dỗi kiểu gì, dỗi bao lâu, dỗ ra sao thì hiệu quả. Cũng nhờ đó mà Doran không ít lần lén theo Faker \”học nghề\”, học cách làm cho cậu giận chơi, học cách dỗ cho cậu cười toe toét trở lại.
Một lần, Doran lỡ quên mất lời hứa cùng Oner xem phim, lại còn bị bắt quả tang đang ngồi cười nói cùng Faker và Keria. Vừa quay đầu lại, thấy Oner đứng khoanh tay trước cửa, ánh mắt thất vọng hiện rõ mồn một. Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ quay đi.
Doran toát mồ hôi lạnh, vội chạy theo mà không để ý nụ cười mờ ám của ông anh già phía sau lưng.
\”Nhìn đi Minseok, có chuyện gì thú vị lắm kìa!\”
\”Có người sắp gặp hoạ á hai!\”
Đúng là gặp hoạ thật, Doran phải chạy theo cậu nhóc, năn nỉ ỉ ôi, mua nước, mua bánh, dỗ dành đủ kiểu, pheromone cũng dỗ dành hết sức cậu bé mới ổn định lại. Thật ra Doran hiểu rõ, nhìn Oner là một alpha mạnh mẽ thôi nhưng từ khi rất trẻ đã xa gia đình, tự mình đến thành phố lớn theo đuổi ước mơ. Trên hành trình đó cậu đã thấy không biết bao nhiêu chuyện đen tối trong cái giới e-sports khắt nghiệt này, khi đó cậu quá trẻ. Vậy nên cậu luôn phải kiềm chế và co lại trong vùng an toàn của mình, lớn lên như thế vô cùng thiếu cảm giác an toàn. Doran không ngại dỗ dành cậu hơn, yêu thương cậu hơn.
Tuy Oner bề ngoài là người yêu hay dỗi, hay nũng nịu, nhưng chưa từng một lần khiến Doran cảm thấy mình cô đơn. Dù đang luyện tập mệt nhoài, dù đang bận sự kiện, chỉ cần thấy anh có gì đó không ổn, cậu nhóc lập tức chạy tới, chìa chai nước, hỏi một câu rất nhỏ nhưng ấm áp: \”Anh có mệt lắm không?\”
Đôi khi dù đang livestream khác phòng, nhưng chỉ qua giọng nói Oner cũng biết rõ người yêu không ổn định, lập tức chạy qua pha trò ngay.
Đôi khi nhìn cậu nhóc cứ lon ton theo mình mà anh không khỏi thắc mắc.
\”Anh cứ chọc em như vậy mà em không thấy phiền hả?\”