Hôm nay là ngày đại hội của trường, không khí náo nhiệt hơn hẳn mọi ngày. Sân trường được trang trí rực rỡ với cờ và băng rôn, sinh viên tấp nập đi lại, háo hức chờ đợi những tiết mục và hoạt động sắp diễn ra.
Thanh Pháp là thành viên của đội văn nghệ, nên tất nhiên cũng bận rộn hơn thường lệ. Em diện một bộ trang phục chỉnh chu hơn, tóc tai cũng được chăm chút kỹ lưỡng. Dù không quen với việc phải chải chuốt quá nhiều, nhưng hôm nay là một ngày đặc biệt, em không thể xuề xòa như mọi khi.
Còn vài phút nữa là đến tiết mục mở màn, do mãi loay hoay chỉnh lại trang phục nên quên mất thời gian. Đến khi nhận ra thì em đã chạy vội đi mất, vừa xuống cầu thang đã vô tình va phải một người.
Người đó như biết trước hậu quả ngã lăn đùng của em, đã nhanh tay giữ em lại, kéo em ôm vào lòng để em không té ngã.
\”Không phải gấp thế đâu nhóc, MC còn chưa mở lời chào mở đầu mà.\”
Người đó cất giọng nhẹ nhàng, tuy là bị em va phải khá là đau nhưng vẫn chẳng tỏ ra khó chịu gì.
Em hơi nhăn mặt vì cú ngã bất ngờ , loạng loạng từ trong lòng người ta lùi ra, ngước nhìn. Lúc này em mới hơi giật mình, người này là hội trưởng hội học sinh — Trần Minh Hiếu, cũng là nam vương của trường…
Trần Minh Hiếu, cái tên mà hầu hết sinh viên trong trường đều biết đến. Không chỉ vì hắn là hội trưởng hội học sinh, mà còn bởi vẻ ngoài thu hút và phong thái điềm tĩnh khiến ai cũng phải chú ý.
Thanh Pháp hơi bối rối, không phải vì danh tiếng của hắn, mà bởi tình huống có phần ngại ngùng này. Em vội vàng lùi lại, cúi đầu một chút như để che đi gương mặt hơi đỏ lên vì lúng túng.
\”Xin lỗi anh… Em vội quá nên không để ý.\”
Minh Hiếu bật cười, ánh mắt hắn vẫn giữ nguyên sự bình thản.
\”Không sao. Nhưng cậu chạy vội vậy để làm gì?\”
Thanh Pháp chợt nhớ ra, đôi mắt mở to như sực tỉnh.
\”Chết! Em phải lên sân khấu ngay bây giờ!\”
Minh Hiếu nhìn đồng hồ, rồi lắc đầu cười nhẹ.
\”Vẫn còn thời gian mà. Nhưng mà này…\”
Hắn hơi nghiêng đầu, quan sát em kỹ hơn một chút.
\”Trang phục của cậu bị lệch rồi kìa.\”
Thanh Pháp giật mình, vội vàng cúi xuống nhìn lại. Quả nhiên, do vội vàng nên một bên vạt áo bị lệch đi, trông khá buồn cười.
Em chưa kịp luống cuống chỉnh lại thì Minh Hiếu đã vươn tay giúp em kéo thẳng, động tác nhanh gọn nhưng không hề gượng ép.
\”Xong rồi đó. Lần sau nhớ chú ý hơn nhé.\”
Ánh mắt hắn ánh lên một chút ý cười, như thể đã quen với việc giúp đỡ những sinh viên hậu đậu như em.
Thanh Pháp không biết phải phản ứng thế nào, chỉ có thể nhỏ giọng cảm ơn rồi vội vàng chạy đi, để lại Minh Hiếu đứng đó, nhìn theo bóng lưng em mà khẽ bật cười.