Thời gian trôi qua, nhịp sống hối hả cuốn em vào biết bao bộn bề. Nào là các hoạt động của trường, những bài kiểm tra, những giờ học căng thẳng, rồi lại những buổi đi làm thêm để kiếm chút tiền trang trải cuộc sống. Dù đôi khi cảm thấy mệt mỏi, nhưng Thanh Pháp vẫn cố gắng không để bản thân bị cuốn theo những cảm xúc không cần thiết.
Mọi thứ dường như đã ổn định trở lại.
Em và Thành An vẫn bình thường, vẫn ngồi cạnh nhau khi trên giảng đường. Có khi sẽ cùng nhau ăn trưa, có khi sẽ hẹn nhau đi dạo sau giờ học căng thẳng.
An vẫn vậy, luôn nhẹ nhàng, quan tâm và sẵn sàng chia sẻ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Cậu ấy không vội vã, không thúc ép, mà để mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên. Nhưng chính sự bình thản đó lại làm em cảm thấy mình càng lúc càng muốn hiểu rõ hơn về An.
Một ngày nọ, khi cả hai ngồi trên ghế đá sau giờ học, gió nhẹ thổi qua, An bất ngờ lên tiếng:
\”Thanh Pháp, cậu nghĩ gì về tình yêu?\”
Thanh Pháp nhìn cậu bạn, một chút bất ngờ. Câu hỏi này không phải lần đầu tiên, nhưng hôm nay nó lại khiến em cảm thấy một chút căng thẳng.
\”Tình yêu à?\” – Em hít một hơi, suy nghĩ một lúc, rồi trả lời.
\”Tình yêu thì phải xuất phát từ tình cảm hai phía, không thể ép buộc, cũng không thể cưỡng cầu.\”
An im lặng nhìn em, qua một vài giây, em mới giật mình, em giống đang tự nói chính mình vậy…
An nhìn em một lúc lâu, như thể muốn tìm hiểu thêm về cảm xúc trong lời nói của em. Một khoảng lặng kéo dài, rồi anh khẽ cười nhẹ, giọng anh vẫn trầm và dễ chịu như mọi khi.
\”Cậu nghĩ vậy sao?\” – An hỏi lại, không hề vội vã, chỉ là sự tò mò nhẹ nhàng.
\”Còn cậu, Thanh Pháp, có bao giờ cảm thấy mình có thể yêu ai đó không?\”
Thanh Pháp im lặng, câu hỏi của An khiến em không biết phải trả lời như thế nào. Dường như lời nói của An không chỉ là một câu hỏi thông thường, mà là một cái gợi mở, như thể anh đang muốn khám phá thêm về cảm xúc của em, về những điều chưa từng được nói ra.
Em nhìn An, trong lòng có chút bối rối, nhưng lại không thể giấu được cảm xúc đã bắt đầu nhen nhóm từ lâu.
\”Tớ… không biết nữa\”
Cậu bạn nghe xong thì đứng dậy, vươn vai một cái nhẹ.
\”Tớ có thể là một người bạn tốt, với cậu. Nếu cậu cần ai đó chia sẻ, đừng ngần ngại tìm tớ nhé.\”
Thanh Pháp cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn khi nghe An nói vậy. Có lẽ mọi thứ vẫn cần thêm thời gian. Dù sao thì, một người bạn thật sự luôn là điều quan trọng nhất trong những lúc như thế này.
\”Nhưng nếu cậu không muốn một người bạn, tớ có thể đi xa hơn cùng cậu.\” – An nói với vẻ mặt nghiêm túc.
Thanh Pháp giật mình khi nghe An nói vậy, cảm giác như có một luồng điện chạy qua người, làm tim em đập nhanh hơn một chút. Câu nói của cậu như một lời mời gọi, nhưng lại đầy sự tinh tế và không hề áp lực. Em không thể không cảm thấy bối rối khi đối diện với sự chân thành ấy, bởi vì trong sâu thẳm, em cũng đã cảm nhận được một sự đặc biệt từ cậu ấy từ lâu rồi.