Nữ Thần Là Phải Đem Về Sủng – Chương 55 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 1 lượt xem
  • 7 tháng trước

Nữ Thần Là Phải Đem Về Sủng - Chương 55

Quen thuộc hơi thở bên tai mình, thông qua tiếp xúc da thịt, Vương Dịch cảm nhận được Thi Vũ cười khẽ. Cô bất đắc dĩ mím môi, cẩn thận sợ đến cánh tay đang ôm eo cô, nhẹ nhàng bấu vào, Thi Vũ liền dùng bàn tay ấm áp che đi ánh mắt cô.

\”Ngoan ngoãn bưng bít tốt nga, bằng không liền đem em ném xuống\”. Vì che giấu tiếng tim đập như sấm, Vương Dịch chợt ôm lấy nữ vương đại nhân, cố ý giả bộ một bộ hình dáng hung tợn .

Lòng bàn tay phía dưới rõ ràng đến mức khiến Vương Dịch khẩn trương không ngừng run rẩy lông mi, dáng dấp đứa bé này, thật sự muốn nhắm hai mắt, ôm mình bồn tắm, Thi Vũ cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười, ngẹo đầu quan sát một hồi, tự nhiên tách ra một chút bàn tay che trên mặt.

\”Giữ lại cho em một kẽ hở\”. Đôi tay ôm lấy cô bỗng xiết chặt, trẻ nít không tự chủ liếm liếm môi, cố gắng trấn định.

\”Không cần\”.

\”Em chắc chắn có thể không? Phía trước là bồn tắm thật sao\”.

\”. . .\” 

Vương Dịch lặng lẽ mở mắt, thật vất vả dựa vào kẽ hở, đem Thi Vũ vững vàng đặt ở trong bồn tắm, chút giọt nước văng lên khiến càng khiến khuôn mặt cô nóng ran. Cô ngồi ở 1 bên bồn tắm, nhìn mái tóc người yêu xõa xuống khiến bả vai trắng nõn như ẩn như hiện, hít một hơi thật sâu, 

\”Trước giúp chị gội đầu được không?\”. Sửa sang lại tay áo sơ mi đã thấm ướt của mình, Vương Dịch làm bộ nghịch ngợm xoa xoa đầu nữ vương đại nhân.

\”Ừ\”. Thi Vũ nghe lời nhắm hai mắt lại, trong thế giới bóng tối, tất cả cảm giác bộc phát rõ ràng, đôi tay ôn nhu của đối phương khẽ lướt qua mái tóc, sau đó cẩn thận bôi dầu gội lên, xoa đến khi đã hoàn toàn nổi bọt phồng lên, liền dùng tay cẩn thận mát xoa da đầu cho cô.

\”Đau không?\”. Giọng nói đó đối với cô vô cùng quen thuộc, chỉ cần chuyên chú với một chuyện, giọng nói của Vương Dịch đặc biệt nhỏ nhẹ, cô cười một tiếng, từ từ mở mắt.

\”A? Như vậy sẽ có bọt đi vào\”. 

Vương Dịch nhíu mày, muốn dùng khăn lông đắp lại, trên thực tế, bị ánh mắt của nữ vương đại nhân nhìn, cô có chút xấu hổ khó tả. Thi Vũ nhìn người yêu, mặt đối mặt, dù ở góc độ như vậy, Vương Dịch vẫn vô cùng xinh đẹp, trên mặt cô bỗng dính một chút bọt màu trắng, khóe miệng nho nhỏ của Vương Dịch khẽ mấp máy xin lỗi, còn né tránh ánh mắt, Vương Dịch hơi cúi người xuống, cô liền nhìn rõ xương quai xanh của cô ấy, Vương Dịch đang mặc áo sơ mi trắng không tự chủ mím môi, so với Vương Dịch thành thục của ngày thường, thật sự khác nhau. Ánh mắt Thi Vũ đích lóe lên, lấy tay chống bồn tắm, ngẩng đầu hôn lên đôi môi màu hồng nhạt kia.

\”Ngô\”. Sợ tay mình dính đầy bọt sẽ dính lên mặt Thi Vũ, Vương Dịch chỉ có thể hai tay cứng đờ giữa không trung, để ý người yêu đang cố gắng ngửa mặt lên, cô nháy mắt một cái, vô cùng cưng chiều cúi đầu xuống. Cảm nhận được tư thế này không hề dễ khiến hai đôi môi vừa chạm lại phân ra, Thi Vũ nhìn cằm cô dính một chút bọt, ôn nhu dùng ngón tay đem nó lau đi, nhẹ nhàng sờ đôi môi hồng nhạt của Vương Dịch như muốn in dấu vết của mình lên đó, đôi môi Vương Dịch bị sờ tới sờ lui nên khi cô nói liền bị ngọng nghịu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.