\”A…\” Thi Vũ ngẩn ra, mẹ của Vương Dịch? Nàng không tự chủ nhìn về phía Vương Dịch, người đang dựa vào bàn hoá trang nhìn mình cười vô hại, hít sâu một hơi, rồi vội vàng ngồi thẳng người, chuyển điện thoại di động từ tay phải sang tay trái, không biết từ khi nào đã ướt đẫm mồ hôi, Thi Vũ ho nhẹ, mang chút dè dặt.
\”Chào bác gái\”.
Nữ Vương đại nhân rất khẩn trương, vốn nàng không phải dễ dàng trong việc giao thiệp với người khác, chưa kể đến bây giờ đối phương lại là trưởng bối, ánh mắt Thi Vũ mờ mịt, ngay cả khi đối diện với cha mẹ, nàng cũng duy trì một bộ dạng lạnh nhạt.
\”Cuối cùng cũng được nói chuyện với đại minh tinh\”. Thanh âm mẹ Vương có chút mơ hồ, hình như là đang ở ngoài đường, nhưng trong giọng nói có thể cảm nhận được ý cười.
\”Cháu biết không? Vương Dịch là người hâm mộ trung thành của cháu đó nha, đúng là kỳ mẫu tất hữu kỳ nữ*\”. Thi Vũ nháy mắt một cái, ném cho Vương Dịch ánh mắt kinh ngạc, người đang cười trộm nhưng trong ánh mắt vẫn đầy vẻ cưng chìu, ra hiệu cho Nữ Vương đại nhân chú ý nghe điện thoại.
*Câu này trong ca dao tục ngữ Việt Nam có một câu nghĩa gần tương tự: Hổ phụ sinh hổ tử.
\”Bác đã xem phim \”Mặt nạ\” ba lần, cháu diễn rất tốt\”.
Giọng mẹ Vương hưng phấn, dường như còn ngân nga một đoạn bài hát Thi Vũ hát ở cuối phim \”Mặt nạ\”.
\”Lần trước bác có bảo Vương Dịch cho bác một tấm áp phích có chữ ký của cháu, đứa trẻ này lại nói đó là bảo vật của nó, năn nỉ mãi cũng không cho ta, cuối cùng ta quyết định trả giá cao mua lại một tấm từ người khác, thật là, ta sẽ không cùng nàng tranh giành con dâu\”.
Mẹ Vương nhỏ giọng lầm bầm, giọng nói đầy vẻ thân thiết. Không biết vì sao, mặc dù biết có chút không đúng lúc, nhưng trong đầu Thi Vũ từ từ hiện lên hình ảnh một người phụ nữ trung niên đang đi trên đường, một tay đang giữ mũ vì sợ gió thổi, một tay cầm điện thoại di động, mặc dù đang cau mày, miệng nói những lời oán trách, nhưng trên mặt tràn đầy sự yêu thương. Nhưng, trong lòng Thi Vũ đột nhiên giật mình, con dâu? Rõ ràng chỉ mới bắt đầu mối quan hệ hôm qua thôi mà, thế nhưng tâm tình nàng một chút cũng không hề xấu đi.
\”Bác gái, sau này có cơ hội con sẽ đến thăm bác, tấm áp phích cũng sẽ coi như lễ vật mang tới ạ\”. Thi Vũ buông xuống căng thẳng trong lòng, khẽ mỉm cười, mẹ Vương Dịch hẳn là người vui tính.
\”Ừ, nhất định phải cho ta tấm duy nhất, mà cũng không cần cho đứa nhóc Vương Dịch đâu\”. Đầu bên kia điện thoại truyền đến âm thanh có chút ồn ào, Thi Vũ giật mình, hơi đưa điện thoại ra xa tai.
\”Alo alo alo, là Thi Vũ sao?\”. Lúc này người bên kia đầu dây hình như là một cô gái trẻ tuổi, Thi Vũ nhíu mày nhìn Vương Dịch, vốn là một người trước giờ luôn bình tĩnh, bây giờ lại bày ra bộ dạng có chút bất đắc dĩ.
\”Ừ, chào em, tôi là Thi Vũ\”. Còn chưa kịp phản ứng, liền bị một tiếng thét chói tai làm cho chấn động.
\”Aaaaa…., chị Thi Vũ, em là người siêu cấp hâm mộ chị, em là cháu gái của dì út, chị có thể gọi em là Tiểu Noãn, em thật sự rất hâm mộ chị, tất cả các album của chị em đều sưu tầm\”.