\”Muốn lên đó ngồi một lúc không?\”. Vương Dịch dùng vai đụng vào người Châu Thi Vũ một cái.
\”Hả, chỗ ấy sao?\”. Châu Thi Vũ liếc nhìn mui xe.
\”Đến đây đi\”.
Vương Dịch dùng lực đưa tay đỡ nữ vương đại nhân ngồi lên trước mui xe. Châu Thi Vũ đưa tay ra trước, híp mắt, xuyên qua kẽ hở của bàn tay nhìn ngắm bầu trời có vẻ trong suốt lạ thường, đã từ lâu rồi cô chưa cảm nhận được khoảnh khắc bình dị như vậy. Vương Dịch ở bên cạnh dựa vào xe, không nhịn được đặt tay mình lên tay nữ vương.
\”Chị có ước mơ được trở thành ca sĩ từ bao giờ?\”.
\”Từ lúc còn rất nhỏ, chị đã thích được làm ca sĩ\”.
Châu Thi Vũ lặng lẽ mở mắt, trong đôi mắt xẹt qua gì đó, sau đó lại chậm rãi nhắm lại, như một con mèo thủ thỉ nói. Vương Dịch nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay kia, khẽ chạm đến những ngón tay thon dài nhỏ nhắn, cô rất khó có thể tưởng tượng được dáng dấp Châu Thi Vũ khi chơi đàn guitar, bởi vì thực sự muốn biết rõ, cho nên mới ước được quay trở về quá khứ, vào lúc mà chưa ai biết tới cô ấy, Vương Dịch muốn được ở bên, nắm lấy tay cô. Tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên, Thi Vũ khẽ nhíu mày, yên lặng thả tay xuống, rút di động từ trong túi ra, tiếp nhận cuộc gọi.
\”Ừ, tôi đang ở ngoài… Được, tôi lập tức trở về\”.
Vương Dịch loáng thoáng nghe thấy thanh âm của chị Trương, suy nghĩ một chút, chắc hẳn là lại sắp có lịch trình rồi. Mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng nghĩ cũng đúng, Thi Vũ là ngôi sao màn bạc mà.
\”Đi thôi\”.
Vương Dịch giơ hai tay, có chút bất đắc dĩ nhìn nữ vương đại nhân. Thi Vũ biết, hiển nhiên là từ lúc cô nhận điện thoại người kia đã trưng ra vẻ mặt u ám, thở dài, cuối cùng vẫn là vòng tay ôm lấy hai vai Vương Dịch nhảy xuống. Hai người nhanh chóng lên xe, vẫy tay tạm biệt vùng ngoại ô yên bình rồi trở lại thành phố ồn ào, bận rộn. Vương Dịch rất vững vàng đỗ xe ở cửa sau công ty.
\”Không nên gấp, còn sớm, cố lên nha\”.
Cô có chút buồn cười nhìn nữ vương đại nhân bộ dáng uỷ khuất ngồi ở ghế phụ lái.
\”Chị đi đây, hôm nay cám ơn em. Lần sau nhất định phải đưa chị trở lại chỗ đó\”.
Rốt cuộc cũng đến giờ quay, Thi Vũ tiếc nuối mở cửa, xuống xe, hướng Vương Dịch vẫy tay tạm biệt rồi vào công ty. Vừa đi tới phòng hội nghị, đã nhìn thấy chị Trần ba chân bốn cẳng chạy tới.
\”Thi Vũ, em đã đọc kịch bản chưa?\”.
\”Em mới đọc được một đoạn, còn lại vẫn chưa xem xong\”.
\”Vậy em đọc phần này trước đi\”.
Còn chưa nói hết, chị Trần liền đưa tới một quyển kịch bản được đóng cẩn thận, so với kịch bản gốc, quyển này ngắn đến bất ngờ. Thi Vũ có chút ngạc nhiên mở kịch bản ra, đó là một bộ phim ngay cả tên cũng chưa đặt. Thi Vũ có chút nghi hoặc nhìn đoạn sơ lược giới thiệu nhân vật và nội dung kịch bản, ngoài ra chắc cũng không còn gì đặc biệt để xem, đúng là kịch bản phổ thông đến không thể phổ thông hơn được nữa.