Nữ Thần Là Phải Đem Về Sủng – Chương 22 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 33 lượt xem
  • 7 tháng trước

Nữ Thần Là Phải Đem Về Sủng - Chương 22

Bởi vì lúc trước Tiểu Hy xảy ra bất trắc mà rút khỏi cuộc chơi giữa chừng, ban tổ chức lại hi vọng Thi Vũ và FranKie có thể tuyên truyền và chụp lại phân cảnh đầu tiên một lần nữa. Vì vậy, hôm nay Vương Dịch vẫn mặc chiếc áo khoác mũ màu đen như cũ, theo giao hẹn chuẩn bị xong xuôi đi đến trường quay. Mấy nhiếp ảnh gia đều muốn FranKie bỏ ra chiếc khẩu trang, nhưng vì biết chuyện này có lẽ hoàn toàn không có khả năng nên đã dứt khoát yêu cầu FranKie cứ mặc như ngày thường.

\”Sao vậy, cô căng thẳng quá hả?\”.

FranKie ngồi cứng nhắc trên chiếc ghế salon do bị người nhiếp ảnh gia yêu cầu, mặc dù đeo khẩu trang nhìn không rõ biểu cảm trên mặt, chỉ là cơ thể lại thành thật ngồi đó không dám nhúc nhích. Trong lòng Vương Dịch thật sự là khổ sở không dứt, lúc trước thấy Tiểu Hy chụp hình còn hơi khó hiểu với biểu cảm của cô bé, lúc này mình ngồi giữa ma trận nhiếp ảnh, nào là tấm phản quang và đủ loại camera bao vây bọn họ, tuy Vương Dịch vẫn luôn giữ được bình tĩnh, nhưng mà lúc này cũng có chút không thoải mái.

\”FranKie à, đừng chỉ ngồi thụ động một chỗ, nắm tay Thi Vũ đi, hai người là chị em tốt chứ đâu phải người xa lạ gì nha\”.

Nhiếp ảnh gia hơi bất đắc dĩ ngẩng đầu lên từ sau cái máy ảnh, cứ ngồi cứng nhắc một chỗ còn gì là mỹ cảm nữa chứ? Nắm tay? Vương Dịch ở trong lòng yên lặng phỉ nhổ, hay quá ha, nắm tay, nắm tay, nhưng mà làm sao nắm đây?.

\”Nhanh lên\”. Thi Vũ thật không chịu nổi FranKie cứ lằng nhà lằng nhằng như thế, nắm lấy cái tay vẫn còn chần chừ kia, mười ngón xen vào nhau rất tự nhiên.

\”Thả lỏng người ra, đừng căng thẳng, cứ coi như là chụp ảnh bình thường đi\”.

Thi Vũ vẫn giữ ý cười trên mặt, khẽ nói. Không giống như bàn tay luôn lạnh buốt của mình, tay Thi Vũ rất ấm áp, có thể cảm nhận rõ ràng vết chai do đàn guitar lưu lại.

\”Tốt, rất tốt, cứ thế đừng nhúc nhích, kéo cái khẩu trang xuống một chút, đúng rồi, lộ đôi mắt của cô ra là được, ừ, rất tốt\”.

Vương Dịch trái lại cũng không phải người õng ẹo gì, mặc dù không quen đèn flash lóe lên trước mắt nhưng vẫn cố cắn răng, cố gắng để đôi mắt mình nhìn vui vẻ một chút. Thi Vũ cũng rất tự nhiên hướng dẫn cho FranKie, liên tục thay đổi tư thế và biểu cảm, cố gắng để bầu không khí giữa hai người bộc lộ ra cảm xúc vui vẻ hài hòa.

\”Cut! Tổ 1 kết thúc!\”.

Nhiếp ảnh gia xem lại vài tấm ảnh đã chụp, đúng là tiến bộ rất nhiều so với ban đầu. Có điều tuy FranKie đã cố gắng biểu hiện ra dáng vẻ hoạt bát sáng sủa, nhưng lại bị bộ quần áo đen từ đầu tới chân và cái khẩu trang chướng mắt kia giảm đi vài phần. Biểu hiện của Thi Vũ tất nhiên là xuất sắc, nhưng do Partner không phối hợp nên luôn có cảm giác sự hoạt bát vui vẻ đó không được ăn ý cho lắm. Nhiếp ảnh gia vẻ mặt hơi nghiêm túc, ông chú cột tóc con đuôi ngựa[1] này cũng là người nóng tính:

\”Dẫn cô ấy đi thay đồ khác đi, coi như muốn làm hiệp sĩ che mặt, kính nhờ chí ít cũng phải trang điểm mắt, khẩu trang cũng thay cái khác kute hơn chút chứ, cái bộ dạng âm u như người chết này ai mà nhìn cho nổi!\”. Cơn nổi nóng của nhiếp ảnh gia hơi lớn, tổ chế tác cũng bị nóng nảy theo.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.