Vương Dịch cảm nhận cơ thể nho nhỏ trong ngực, trong lòng ấm áp, đây là lần đầu tiên cô ôm minh tinh nhà mình thế này, cũng không phải quá đắc chí mà phần lớn là đau lòng, Thi Vũ thật quá gầy, hẳn là bởi vì phát sốt nên toàn thân nóng đến đốt người.
Mặc dù rất muốn giữ lại loại mộng đẹp này mãi mãi, nhưng chuyện quan trọng nhất bây giờ là phải hạ sốt cho nữ thần. Vương Dịch lấy tay Thi Vũ đang buông thõng do ngất đi vòng qua cổ mình, để tay cô lên eo nhỏ của Thi Vũ nhẹ nhàng bế nàng lên, dựa vào trí nhớ lúc trước vào nơi này, lần theo ánh sáng yếu ớt tìm phòng ngủ nữ thần, cúi người đặt mèo con trong ngực lên chiếc giường đơn, thuận tay thay nàng đắp lại chăn. Thi Vũ hình như rất khó chịu, cả người đều cuộn mình thành một cục nho nhỏ.
Vương Dịch vội vã rót một ly nước ấm từ phòng bếp, lấy ra thuốc cảm mạo lúc nãy đã mua được ở tiệm thuốc, khẽ nâng nửa người trên của Thi Vũ lên, hơi nghiêng thân mình để nữ thần có thể thoải mái nằm trong lòng mình, sau đó một tay nâng cằm nàng, một tay ôn nhu nhét viên thuốc vào bờ môi hơi mở ra, lấy ly nước ấm chậm rãi rót vào miệng Thi Vũ.
Cho dù đang phát sốt nhưng bờ môi Thi Vũ vẫn mê người như vậy, Vương Dịch hơi ngẩn ngơ, vội lắc đầu một cái, dời mắt khỏi nơi đó, thầm nghĩ mình hơi quá trớn rồi. Dường như cảm nhận được vị đắng của viên thuốc, Thi Vũ cọ cọ đầu lên vai Vương Dịch, Vương Dịch sờ sờ cái đầu xù của nàng, miệng vừa hát bài ca dao thiếu nhi mà cô thường hát dỗ cháu gái ngủ vừa ôm Thi Vũ để nằm xuống giường , đắp chăn đầy đủ cho nàng, Vương Dịch luôn tin tưởng những mẹo của dân gian là cách trị cảm mạo tốt nhất để thoát mồ hôi.
Mọi thứ đều làm xong, Vương Dịch mới có thời gian nhìn trộm phòng ngủ Thi Vũ một chút, quả nhiên đúng như suy nghĩ của cô, bố trí cả phòng mặc dù tương đối đơn giản nhưng ở một vài chi tiết vẫn lộ ra dụng tâm của Thi Vũ, như chuông gió được làm thủ công, nến thơm nho nhỏ như lòng bàn tay và mấy tấm ảnh chụp lấy ngay polaroid được chú thích bằng chữ viết tay treo trên 1 sợi dây mảnh.T
uy vẻ ngoài Thi Vũ cái gì cũng không để ý, nhưng bên trong lại là một người trong nóng ngoài lạnh, cũng bởi vì hiểu rõ tính tình này của nữ thần nên Vương Dịch mới có thể một lòng mong muốn bảo vệ nàng chu toàn. Trong bóng tối, Vương Dịch nhẹ nhàng ngồi cạnh giường lặng lẽ ngắm Thi Vũ đang ngủ mê, ngay cả bộ dạng lúc ngủ của nàng cũng thú vị, xem ra thật sự là mình đã trúng một loại độc tên là \”Châu Thi Vũ\”.
Cuối cùng sợ mình quấy rầy đến nàng, Vương Dịch ngồi một lúc liền rón rén đóng cửa phòng ra ngoài, cô quyết định thừa dịp Thi Vũ nghỉ ngơi nấu một ít cháo cho nàng, phỏng chừng nữ thần nhà mình bởi vì thân thể khó chịu mà chưa ăn cơm, mặc dù muốn bồi bổ thật tốt cho nàng nhưng bây giờ tạm thời nấu cháo đi.
\”Ưm ~\”. Cục chăn nho nhỏ trên giường bỗng nhích, sau đó Thi Vũ đầu tóc bù xù chui ra khỏi chăn. Tuy ý thức vẫn còn mơ hồ nhưng trong lòng vẫn nhớ tới chuyện gì đó, Thi Vũ ngủ mấy tiếng đã tỉnh lại. Đẩy ra cái chăn hơi dày, xỏ vào đôi dép bông hồng phấn hình gấu con, nữ vương đỡ trán chậm rãi đứng lên. Sau khi ngủ một giấc cảm mạo đã đỡ hơn bảy tám phần, mặc dù còn hơi đau đầu nhưng Thi Vũ vẫn có ấn tượng đại khái với chuyện hôm qua, xem ra ngày hôm qua là cô bé manh manh* kia chăm sóc mình.