Chương 27: Bị chịch không thể lùi bước, Tê Tê tỉnh táo cưng chiều biết tiến biết lùi
Người nếm được mùi vị không phải là Mộc Trạch Tê, mà là Nghiêm Kỷ, anh ăn tủy biết vị, tham lam nếm thử hết lần này tới lần khác.
Nửa đêm.
Một chiếc giường lớn, nhiều chỗ ướt đến mức không thể nằm được. Mộc Trạch Tê quỳ gối nằm sấp ở mép giường nơi mảnh đất sạch cuối cùng.
Sau khi Nghiêm Kỷ bắn tinh, anh lại ôm Mộc Trạch Tê làm thêm một lần nữa, âm hộ đã quen với cây côn thịt, nên anh lập tức đi vào.
Nhưng của anh thật sự quá lớn, lúc vào, Mộc Trạch Tê như bị ngạt thở, cảm giác mình lại bị côn thịt tách ra rồi lại nhét vào đầy tới ngực.
Quy đầu đã đâm vào cổ tử cung.
Mộc Trạch Tê ôm bụng bị bắn đến căng phồng, bị đâm đến run rẩy co giật, cả người đều mồ hôi khiến tóc dính trên tấm lưng trắng như tuyết.
Tay kia của cô bị kéo về phía sau, nên một bên vai chỉ có thể đè lên giường, khuôn ngực đầy đặn trở thành cái gối cho cơ thể.
Thần trí của cô có chút mông lung, chỉ cần ngẩng đầu là có thể thấy mình xấu hổ rơi lệ ở trong gương, cánh tay bị túm lấy, xấu hổ quỳ xuống nằm sấp.
Tay Nghiêm Kỷ sau lưng ấn mông cô, vừa xoa vừa bóp đùa giỡn với cơ thể của cô.
Sau khi côn thịt đi vào che kín miệng huyệt, Mộc Trạch Tê cứ như bị đóng đinh chết trên giường vậy.
Không thoát được cũng không trốn được. Cơ thể bị Nghiêm Kỷ khống chế va chạm chịch làm không biết mệt mỏi.
Mộc Trạch Tê không thể lùi bước, khoái cảm nối tiếp nhau từng đợt, cơ thể lắc lư khiến tiếng khóc bị đứt quãng.
Nghiêm Kỷ sung sướng thở dốc, kéo Mộc Trạch Tê về phía trước một chút, côn thọt lại tiến vào thêm một chút.
\”A… a..! Đừng sâu hơn nữa…! Ôi, a!\” Mộc Trạch Tê cắn chăn, tiếng rên rỉ thảm thiết vang lên.
Đáng thương đến nỗi không thể chịu đựng được.
Sau đó vào quá sâu, trướng đến tê dại. Mộc Trạch Tê sợ hãi khóc thảm thiết. Không thể ngăn được Nghiêm Kỷ sau khi tiến vào, cô chỉ có thể khóc lóc thê thảm không cho anh vào sâu hơn.
Lần đầu tiên của đàn ông và phụ nữ không giống nhau, Mộc Trạch Tê vừa mới phá thân, Nghiêm Kỷ cũng sợ làm cô bị thương nên đã khống chế tốc độ của mình.
Nghiêm Kỷ chỉ có thể rút ra một chút, không dám vào sâu thêm nữa.
Miệng huyệt vừa được phá đã bị đâm vào sâu bên trong, không thể chịu được, miệng huyệt chật hẹp đã sưng đỏ lên vì bị côn thịt ma sát.
Nhưng bên trong vẫn từng đợt mút vào, co rút có quy luật quấn lấy côn thịt, giống như muốn mút ra toàn bộ tinh dịch.
Bây giờ đưa nó vào phun ra một ít dịch đục màu trắng và chút dâm dịch hỗn loạn, nhỏ giọt dọc theo chỗ giao hợp của hai người.