‘Nữ Chính’ Và Hậu Cung Của Gã Đánh Nhau Vì Ta – 161 – Sơn hải hữu kỳ ngộ (9) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

‘Nữ Chính’ Và Hậu Cung Của Gã Đánh Nhau Vì Ta - 161 - Sơn hải hữu kỳ ngộ (9)

Edit: dổ-kun (truyện thuộc về tác giả, edit phi lợi nhuận chỉ đăng tại @nappingdoor – Wattpad, vui lòng đừng mang đi đâu ^^)

.

.

.

Lữ Hướng Minh từ trước đến nay vẫn gọi y là đại sư huynh. Người có thể thân mật gọi y là sư huynh, ngoài Tần Quân Dật thì chỉ có thêm một người, là sư muội Lâm Xu.

Thế nhưng, kẻ đang đứng trước mặt y lúc này rõ ràng là một nam nhân.

Thân hình cao lớn mang theo khí thế áp bách ép sát lại gần, Bạch Bách tuy vẫn giữ vẻ trấn định, nhưng đã khẽ nghiêng người về sau. Y không buông tay đối phương, cằm căng chặt, đôi mắt lạnh như băng dán vào Yêu Chủ trước mặt.

\”Sao vậy, sư huynh? Bấy lâu không gặp, chẳng lẽ sư huynh không nhớ ta chút nào sao?\” Giọng nói của Yêu Chủ mang theo ý cười, nhưng lại nhuốm vài phần oán thán được tô vẽ một cách khéo léo. \”Mười năm xa cách, ta vẫn luôn tưởng niệm sư huynh ngày đêm không dứt…\”

Hắn ghé sát môi, khẽ cọ lên vành tai Bạch Bách.

\”Ngày ngày… đêm đêm…\”

Lạnh lẽo bất ngờ ập tới, một luồng chưởng phong sắc bén không chút lưu tình đánh thẳng về phía yêu chủ. Dù linh lực không bằng thời xưa, nhưng Vô Hạ kiếm chủ vẫn là người đứng đầu về cận chiến. Trong thoáng chốc, Yêu Chủ đã bị áp chế xuống mặt đất, không kịp trở tay.

Hai tay hắn bị khóa chặt, mệnh môn bị chế trụ. Hơi lạnh tích tụ, tụ thành như mũi băng đâm thẳng vào cổ hắn.

Người đang chế trụ hắn sắc mặt lạnh băng. Mái tóc dài rối tung đổ xuống như ánh trăng tan giữa dòng nước, vẻ đẹp thanh lãnh lại dễ dàng vỡ vụn, chỉ tiếc đôi mắt lưu ly kia đã mất đi ánh sáng rực rỡ thuở nào.

Yêu Chủ vẫn thưởng thức vẻ mỹ lệ trước mắt, làm bộ bi thương nói. \”Sư huynh, cớ gì phải tức giận đến vậy? Chẳng lẽ không nhận ra ta là ai sao? Là ta mà, sư huynh…\”

Hắn còn chưa kịp diễn hết vẻ đáng thương, đã thấy Bạch Bách nhếch môi, băng rét buốt ép thẳng. \”Lâm Xu đâu?\”

Ánh mắt yêu chủ khẽ nheo lại, cười nhạt. \”Sư huynh đang nói gì thế? Ta không phải đang đứng trước mặt người đây sao?\”

Hắn vẫn cười như không, nhưng khi Bạch Bách thốt ra câu kế tiếp, nụ cười kia lập tức biến mất.

\”Ngươi và ta, từ lâu đã không còn là sư huynh muội. Đừng giở trò đóng kịch trước mặt ta.\”

Ngay từ lúc ở trong huyễn cảnh, Bạch Bách đã đoán ra giới tính thật của Lâm Xu. Vậy nên khi lần nữa gặp một Lâm Xu với hình dáng nam nhân, y không lấy làm ngạc nhiên. Chỉ là, thái độ thân mật quá mức, khiến y không khỏi liên tưởng đến một người

\”Mục Thù.\”

Thời gian như khựng lại trong chốc lát. Mục Thù nhìn chằm chằm vào Bạch Bách, rồi đột nhiên nở nụ cười. Trong nháy mắt, trời đất xoay chuyển, hai người hoán đổi vị trí. Mục Thù đè y xuống, rút băng đâm vào cổ y, để mặc máu tuôn ra lạnh giá.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.