Edit: dổ-kun (truyện thuộc về tác giả, edit phi lợi nhuận chỉ đăng tại @nappingdoor – Wattpad, vui lòng đừng mang đi đâu ^^)
.
.
.
Rầm!
Một đạo ngân quang băng lam xé rách màn trời đen đặc, che khuất trăng mây, tinh băng vỡ vụn giăng đầy trời như hóa thực, tạo thành kiếm trận khổng lồ, tương ứng với nó là vô vàn huyết tuyến đặc sệt như máu đang cuộn trào, sắc đỏ rực rỡ như sóng dữ. Hai luồng lực lượng khổng lồ va chạm nơi không trung, sát khí dâng trào, vang lên âm thanh như xé nát trời đất.
Dưới sự tàn phá của sức mạnh khủng khiếp ấy, tòa Phồn Hoa Lâu cao ngất sừng sững cũng bắt đầu rung chuyển dữ dội, nguy cơ sụp đổ cận kề. Hồ nước tĩnh lặng quanh lâu cũng bị nhuộm đỏ bởi máu loãng, hóa thành một vùng huyết hà cuộn trào, từng đợt sóng lớn không ngừng dâng lên.
Vô số huyết tuyến thấm ra từ bên trong Phồn Hoa Lâu, quấn chặt lấy toàn bộ kiến trúc từ trong ra ngoài. Từ xa nhìn lại, cả tòa lâu giống như một con quái vật khổng lồ đang nhấp nhô chực chờ nuốt chửng mọi thứ.
Ánh chớp lóe sáng trên chân trời, máu huyết gào thét cuộn trào. Cực Nhạc chậm rãi bước ra từ tầng cao nhất của Phồn Hoa Lâu, gã xách tay trái một con rối mặc kim y, tay phải giữ một người mặc bạch y, phía sau là vô số con rối lặng lẽ nối đuôi. Tống Lâm cùng đám người bị trói chặt trong hình dạng như bánh chưng, bị những con rối lôi đi.
Cực Nhạc bước chậm trên mép lầu các, đầu ngón tay khẽ động, người bị gã xách trong tay lập tức cử động theo. Gã chẳng mảy may để tâm đến chiến trường khốc liệt đang diễn ra, ánh mắt chỉ chăm chăm vào luồng ngân quang chói lóa nơi xa.
Những sợi chỉ vàng nối vào đầu ngón tay gã, từng động tác khiến người trong tay gã cũng tạo thành tư thế chiến đấu tương ứng. Gió thổi tung mái tóc đen dài, khóe môi gã nhếch lên nụ cười, thoạt trông như đang vui vẻ vô cùng.
\”Ngươi nói xem, ai sẽ thắng?\”
Bị trói chỉ còn mỗi đôi mắt động đậy, Tống Lâm lén đảo nhìn xung quanh. Đệ tử tông môn bên cạnh đều đã ngất lịm, hắn mơ hồ cảm thấy đối phương đang hỏi mình.
\”Ưm ưm ưm!\” Dù gì thì cũng không phải là các ngươi đâu!
Cực Nhạc không giận, đôi mắt cong cong như cười, gã ném ánh nhìn xuống con rối kim y trong tay trái. Gã bước chân trần đi qua, \’rắc\’ một tiếng, con rối kim y nứt toạc. Gã thu tay phải lại, ôm người mặc bạch y vào lòng, đầu ngón tay lướt nhẹ qua khuôn mặt được điêu khắc tỉ mỉ, nhẹ giọng bật cười.
\”Ta cũng cảm thấy vậy.\”
Tống Lâm đầu óc trống rỗng: \”???\”
Tên điên này lên cơn à?
Kiếm khí băng hàn tung nở, phá tan cả ngàn trượng, một nửa Phồn Hoa Lâu hóa thành đống phế tích. Phong Vô Nguyệt là người đầu tiên rời chiến trường, huyết hà chuyển dòng về phía sau, hắn che lấy ngực nơi bị kiếm ý xuyên thủng, phun ra một ngụm máu tươi.